Edt: Mítt
~~~~~~~~
Tô Mê một phen chế trụ cánh tay bên hông, đem Ôn Ngôn đẩy ra.
Ngay sau đó lui về phía sau một bước, lạnh lùng mở miệng: “Ta lúc này đã là sư nương của ngươi, có vài lời nói, không nên nói, thì đừng nói, để nó vĩnh viễn giấu ở trong lòng đi.”
Ôn Ngôn không dám tin tưởng nhìn nàng, chậm rãi nâng tay mình lên.
Hắn hình như không phải đang nằm mơ, Tô Mê thật sự tới, hắn vừa rồi còn ôm nàng!
Nghĩ đến đấy, Ôn Ngôn cười sáng lạn, nhanh chóng tiến lên một bước, gắt gao bắt được tay Tô Mê, ôm nàng vào trong ngực.
“Mê Nhi, nàng tới gặp vi sư, nàng thật sự tới, Mê Nhi…….”
Nói xong, hắn giống như điên cuồng, vội vàng chế trụ cái ót Tô Mê, muốn âu yếm, tinh tế dư vị như trong mộng.
Nhưng mà ngay sau đó……
“Bang ——!”
Tô Mê giơ tay chính là một cái tát, hung hăng ném ở trên mặt Ôn Ngôn, âm thanh lạnh lùng: “Ta là sư nương của ngươi, ngươi đang làm cái gì đấy? Còn có, Mê Nhi không phải tên ngươi có thể kêu, chẳng lẽ mắt ngươi không chỉ mù, tai còn bị điếc?”
Ôn Ngôn cả người giống như bị một cái tát của Tô Mê làm cho choáng váng, ngơ ngẩn đứng ở nơi đó, cũng không nhúc nhích.
Tô Mê thu hồi bàn tay ẩn ẩn đau, tầm mắt dừng ở trên má sưng đỏ của Ôn Ngôn, đến một tia đồng tình cũng không có: “Ngươi là đệ tử thân truyền của A Lẫm, đại biểu cho chàng ấy quản lý toàn bộ tiên môn, ngươi bây giờ đi soi gương nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660464/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.