Khoé miệng Tô Mê hơi giật, cười gượng: “Ha hả, cái kia ta tuổi còn nhỏ, không lâu sau chúng nó sẽ lớn lên.”
Thấy Đông Phương Lẫm không hề động dung, Tô Mê lần thứ hai cười nói: “Đương nhiên, chỉ cần sư tôn nguyện ý, chúng nó cũng có thể ở trong tay sư tôn…… Chậm rãi lớn lên.”
Dứt lời, rõ ràng có thể thấy được trên gương mặt bình tĩnh không gợn sóng của nam nhân xuất hiện vết rách.
Tô Mê thực hiện được ý đồ mà cong môi, đáy mắt tất cả đều là giảo hoạt.
Đông Phương Lẫm thấy bộ dáng cô linh động đáng yêu, ánh mắt hơi lóe, buông bàn tay thít chặt eo cô ra, muốn rời đi.
“Sư tôn, đừng đi, người còn chưa có trả lời ta đâu.” Tô Mê ôm chặt vòng eo tinh tế của hắn, tiếp xúc với da thịt lạnh lẽo giữa đêm hè khô nóng quả là thoải mái dị thường.
Hai hàng lông mi của Đông Phương Lẫm rũ xuống như phượng vũ, nhìn tay nhỏ không an phận bên hông, mặt mày tinh xảo nhíu lại: “Buông tay.”
“Không buông, sư tôn nhìn thân thể của ta, phải phụ trách với ta.”
Tô Mê tiếp tục mặt dày mày dạn, chết sống không muốn buông ra.
Mày Đông Phương Lẫm hơi chau.
Hắn rõ ràng đã bày kết giới ở phụ cận, cô tu vi Trúc Cơ sao có thể đi vào?
Còn có lúc nãy, thời điểm hắn muốn một kiếm giết chết cô, đạo thiên lôi kia tại sao lại vô duyên cớ vô cớ giáng xuống?
Chẳng lẽ đúng như châm quyết tiên đoán ……
Tô Mê thấy Đông Phương Lẫm không trả lời, tay nhỏ dùng sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660450/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.