Edt: Mítt
~~~~~~~~
Tô Mê không muốn đi.
Nói cho cùng tối hôm qua bởi vì một câu của Niệm Như Yên mà Dạ Lăng Tuyệt liền đánh hai bàn tay của cô, nếu lúc này Niệm Như Yên cố ý vu oan giá họa, cô thiệt tình vì trinh tiết của thân thể này mà cảm thấy một vạn điểm lo lắng.
Nhưng cô có thể lựa chọn sao?
Không thể!
Không bao lâu, đoàn người đi vào Phượng Lan viện.
Bên này mới vừa vào cửa, bên kia Thúy Vân đã hướng hai nam tôi tớ đưa mắt ra hiệu, Tô Mê bị thô lỗ đẩy tới, chật vật té ngã trên đất.
“Để bọn họ đều lui xuống.” Lúc này, một âm thanh của nữ nhân dễ nghe như hoàng anh xuất cốc, lười biếng mà khàn khàn vang lên.
Ngay sau đó, cửa phòng bị đóng lại, trong sương phòng to như vậy, chỉ còn Thúy Vân, Tô Mê, còn có Niệm Như Yên chậm rãi đi đến trước mặt Tô Mê.
“A…… Nơi nào có chuột chết, hôi như vậy, Thúy Vân, trong phòng không quét tước sạch sẽ sao?”
Mày tinh xảo của Niệm Như Yên nhíu lại, cử chỉ vừa đủ, quả nhiên là khí chất thanh nhã thoát tục.
Đương nhiên, nếu có thể bỏ qua một thân dấu vết ái muội cố ý lộ ra bên ngoài, cùng với mặt mày hiện lên sự khắc nghiệt, tướng mạo Niệm Như Yên xác thật đủ thanh nhã thoát trần.
“Thúy Vân làm sao dám, nơi này từ sàn nhà đến cây cỏ đều là Vương gia vì ngài tỉ mỉ chọn lựa bố trí, Thúy Vân tự nhiên mỗi ngày đều quét tước không nhiễm một hạt bụi, tuyệt đối sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660392/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.