Edt: Mítt
~~~~~~~
Mộ Dung Sâm đau nhe răng trợn mắt, vừa mở mắt, liền thấy Mộ Dung Tuấn Dật mặt đầy thịnh nộ, cầm dây mây hướng trên mặt hắn quất tới.
"Ba, người làm cái gì, làm gì đánh mặt con?"
Mộ Dung Sâm một tay ngăn trở dây mây.
"Mày còn nhớ rõ phải muốn mặt, tao tưởng rằng mày làm ra những gièm pha bại hoại nề nếp gia đình đó, mặt đều đã vứt đi rồi!"
Mộ Dung Tuấn Dật lạnh lùng cười nhạo, buông dây mây trong tay, đem báo chí ném cho hắn.
Tầm mắt mơ hồ, khi nhìn thấy đầu đề trên báo chí, nháy mắt con ngươi co chặt.
Mộ Dung Sâm đột nhiên ngồi thẳng thân mình, sắc mặt trở nên rất khó xem: "Ba, người nghe con giải thích......."
"Bang!" Mộ Dung Tuấn Dật không đợi hắn nói xong, một cái tát hung hăng ném ở trên mặt hắn.
Mộ Dung Tuấn Dật vừa định lần thứ hai thoá mạ, ngay sau đó, một đạo tiếng kinh hô đau ngâm khủng hoảng, truyền vào trong tai hai người.
"Ưm...... A Sâm, dừng lại, đau quá......."
Mộ Dung Sâm giống như bị sét đánh, trố mắt tại chỗ.
Lúc này mới nhớ tới tối hôm qua tâm tình hắn cực kém, khắp nơi tìm không thấy Tô Mê, liền chạy đến quán bar uống say đến không biết gì, lại trong sự đần độn, mơ hồ nhìn thấy Tô Mê, liền đem cô ấy mang về nhà cũ, cầm lòng không đậu cùng cô ấy xảy ra quan hệ.
Hắn nhớ rõ tối hôm qua, kinh hỉ sau khi mất đi một lần nữa tìm lại được, làm hắn thực hưng phấn xúc động, căn bản khống chế không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cam-duc-treu-khong-ngung/1660386/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.