Ta là Trần Hải Nguyệt: Con đàn bà họ An kia, tao mà là bút thần Mã Lương, tao sẽ vẽ cái giếng, sau đó đá mày vô đó.
An phù sinh:….
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: ?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Sau đó thì sao?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Sau đó nháy mắt vẽ thêm tảng đá chận lên!
An phù sinh: Eo, kinh chưa, chồng mau ra đây mà xem ~ có người thẹn quá hóa giận đòi giết người diệt khẩu ~.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Ha ha ha ~
Ta là Trần Hải Nguyệt: An thị kia, ta hận ngươi….
An phù sinh: Hắc, tao đang thấy lạ, chung quy cũng có phải tao hại mày đâu *Che miệng cười*.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Nói đúng lắm, ai hại thì tìm kẻ đó mà diệt đi. Nếu cần giúp đỡ cứ hú một tiếng, chị em tao nghĩa bạc vân thiên. *Cười gian-ing*
Ta là Trần Hải Nguyệt: Được rồi, bọn mày thắng.
An phù sinh: Thế mà xong à, đến lúc nói chuyện nghiêm túc đi.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Được mấy cái nghiêm túc?
An phù sinh: Trần Hải Nguyệt, bây giờ mày tính thế nào?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Tính cái gì?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Thôi đê, đừng có mà giả vờ.
Ta là Trần Hải Nguyệt: Aizzz, bọn mày bỏ đá xuống giếng như vậy có gì vui hở? Chưa nghe câu “giặc cùng đường chớ đuổi” sao?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao nói mày, mày với con nhà người ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-tay-sai-ga-dung-nguoi/2231906/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.