Lúc Lê Giang Dã đến thả Tạ Dao ra, bà ấy mang một vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt đỏ hoe dường như chẳng biết đã rơi nước mắt từ lúc nào, chỉ là ngẩng đầu lên ngẩn ngơ nhìn cậu một hồi, sau đó lại nhìn Tạ Lãng đang ngồi trên sàn rồi im lặng không nói lời nào.
Cuối cùng bà ấy nhấc chiếc điện thoại đang đặt trên bàn nước lên, rồi nhanh chóng lao ra khỏi căn phòng nồng nặc mùi xăng.
Lê Giang Dã không biết được trong thời khắc cuối cùng đó bà ấy đã nghĩ gì, nhưng cậu cũng không tò mò nữa.
Chân của cậu lại bắt đầu nhói đau, vì vậy Tạ Lãng đã đẩy xe lăn của Lê Giang Dã đi qua dãy hành lang tối tăm, chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính phát ra tiếng tích tắc sau lưng anh, khoảnh khắc khi mở cửa, ánh trăng chiếu vào khuôn mặt của họ, dịu dàng như một sự v**t v* khe khẽ.
"Đẹp quá..." Lê Giang Dã ngồi trên xe lăn, cậu ngẩng đầu lên, mơ màng nói.
"Đúng vậy!" Tạ Lãng cúi đầu xuống nhìn cậu rồi nhỏ giọng nói: "Tiểu Dã, chúng ta đi thôi, không bao giờ quay lại đây nữa!"
Khi nói lời này, cả anh và Lê Giang Dã cùng nhìn lại căn biệt thự cũ u ám và cổ kính này——
Không bao giờ quay lại nữa. Lúc nghĩ như thế, anh đột nhiên cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, nhưng giây tiếp theo, cơ thể anh lại đột nhiên lảo đảo dữ dội và ngã rầm xuống đất. "Anh Lãng!" Lê Giang Dã sợ đến mức ngã nhào xuống từ xe lăn, cậu sờ thử xem nhịp tim của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/5301241/chuong-94-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.