Đến phòng dưỡng thương vừa cậu Bảo Kim không nháo chỉ lẳng lặng nhìn baba của mình sau đó rất nhanh Bảo Kim đi ra ngoài trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người. Bảo Kim ra ngoài Tô Bảo cũng ra theo thắc mắc hỏi:" Tiểu Kim con sao lại ra đây mà không ở bên trong" Bảo Kim nắm lấy vạt áo của Tô Bảo giọng run rẩy nói:" Baba... Baba bị thương rất khó lành con nên làm sao đây chú Bảo" Tô Bảo xoa đầu Bảo Kim nói:" Không sao cả, baba con sẽ không sao chúng ta sẽ cố hết sức bảo vệ baba của con được không?".
Bảo Kim gật đầu nhưng nó không muốn vào bên trong khi nhìn thấy khí tức của cậu yếu đi nó rất sợ không dám lại gần cậu. Tô Bảo chỉ đành đưa Bảo Kim đến chỗ tập của họ, đến chỗ tập thì mọi người ngạc nhiên nhìn Bảo Kim trong lòng của cậu.
Trình Đăng nhìn thấy Bảo Kim thì chạy đến ôm bé con, Bảo Kim nhìn Trình Đăng không có ác ý với mình để cho anh ôm. Mọi người trố mắt nhìn hai con người máu lạnh đang vui vẻ cười nói với đứa bé trong tay có chút không tiếp thu được.
Một thành viên trong đội lại gần nhìn xem thì bị Tô Bảo liếc một cái không dám làm gì, mấy người còn lại cũng không dám đến gần chì nhìn từ xa.
Ân Ngọc cùng Tân Sơn kiểm tra sức khỏe cho cậu cẩn thận, vết thương đang lạnh lại nhưng nó quá chậm như những gì mà Bảo Kim đã nói. Cậu sẽ tỉnh lại nhanh thôi nhưng vết thương thì lâu lành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-rat-kha-ai/4082099/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.