Cậu nhắm chặt mắt chờ đợi cơn đau, nhưng không cậu cảm nhận được ai đó đang ôm chặt lấy cậu, cậu mở đôi mắt nhìn con người đang ôm cậu. Mắt cậu mở to như không thể tin vào mắt nhìn là người đó.
N... Nghi Tĩnh? Em ấy làm sao...
Một chất lỏng làm cho cậu để ý đến trên người Nghi Tĩnh đều là máu, một màu đỏ làm cho người ta khiếp sợ.
Tay cậu run rẩy mắt không biết đã bao giờ phủ một tần sương mỏng ôm chặt lấy Nghi Tĩnh giọng nói run rẩy:" N- Nghi Tĩnh ..." Cậu không thể nói được gì chỉ run rẩy ôm lấy Nghi Tĩnh người đầy máu đang ngồi trên đất kia.
Nghi Tĩnh nâng đôi mắt nặng trĩu của mình nhìn cậu :" Ca... Tốt quá " y nở một nụ cười thật tốt anh không sao thật tốt y mất dần ý thức chỉ nhìn thấy cậu đang khóc mà gọi tên y.
Cậu ôm chất lấy thân xác của Nghi Tĩnh mà khóc nức nở, con rết vẫn còn ở đây nó tiếp tục nhắm đến con mồi mà nó thấy được lần này là Chí Hạo. Nó phóng nhanh về phía Chí Hạo mà mở miệng to ra muốn nuốt y vào trong.
Chí Hạo nhanh chóng né đi dù có né cở nào thì vẫn bị thương, vai trái của y bị con rết kia làm cho bị thương, y nhìn vết thương nhíu mày, Con rết khốn khiếp.
Tư Lý nhanh chóng bắn cho con rết kia vài phát đạn nhưng không ảnh hưởng gì cả, nó còn hung hãng mà kêu lên thanh âm chói tay.
Thiên Tâm nhìn tình hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-rat-kha-ai/4082091/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.