Edit: Quan Quỷ Cầm Diệu
Beta: Huyết Chú
***
Lời Tiết Tố Hoa nói thật ra không sai, Thanh Cực cung tuy rằng nhiệt độ tương đối thấp, nhưng do hấp thu thiên địa tinh hoa lâu dài, cũng tự có một cổ linh khí khiến tâm thần dễ chịu, mọi người ở chỗ này mấy ngày, ngược lại cũng thích ứng.
Dưới tàng hoa mai ở ngoài Thanh Cực cung, Mộ Thanh Giác ngồi trên ghế đá, không nói lời nào mà tiếp tục điêu khắc ngọc thạch trong tay, thần thái nghiêm túc vô cùng, khiến người ta không đành lòng quấy rầy.
Bột phấn nhỏ vụn từ ngọc thạch rơi xuống, ngọc thạch oánh nhuận lớn chừng bàn tay dần dần hiện ra hình dáng, mơ hồ có thể thấy được đó là thân ảnh của người nào, Tô Bạch nhìn có chút hâm mộ, lại có chút cảm động, nghĩ thầm tự học thành tài còn có thể làm tốt như vậy, nam chính quả nhiên thực thông minh, như ta học tiết thủ công hồi tiểu học trước giờ đều là khiêu chiến giới hạn thẩm mỹ của nhân loại.
Cảm nhận được tầm mắt hắn, Mộ Thanh Giác ngừng công việc trong tay, đem ngọc thạch đặt ở trên bàn đá, "Huynh đã có manh mối gì về câu hỏi của nàng chưa?"
Tô Bạch gật đầu lại lắc đầu, ngày ấy Tiết Tố Hoa lưu lại một câu, nói rõ mọi người có thể giúp nàng giải khai nghi hoặc là có thể thu được Khôi Lỗi Ngọc, nói xong liền rời đi, mấy ngày rồi chưa từng xuất hiện.
Tô Bạch mơ hồ biết chút chuyện năm đó của Tiết Tố Hoa và Phong Vô Tình, thật ra mà nói cũng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-moi-that-la-tuyet-sac/1337659/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.