Edit: Aki
Tô Bạch lén nhìn xuống phía dưới, chỗ này cách mặt đất hơi xa, mơ hồ có thể thấy bóng người, xa hơn một chút là một mảng rừng rậm xanh um tươi tốt có diện tích cực rộng, kỳ quái là trên không trung nơi đó hình như ẩn ẩn có vật gì màu tím đen, nhìn qua giống như một đám sương mù màu đen đang xoay quanh, khiến cho lòng người căng thẳng.
Hình ảnh quái dị như vậy, nếu người bình thường nhìn thấy tất sẽ tâm sinh lo sợ mà đi đường vòng, thế nhưng Tô Bạch thấy vậy lại sáng cả mắt, sau đó thần sắc lại phức tạp. Đây đại khái chính là Rừng Quỷ Vực, vốn tưởng rằng có thể né được, không ngờ đi vòng vòng rồi lại về như cũ, xem ra cho dù thế nào cũng không thể trốn thoát được, chỉ mong có thể mượn khu rừng này để tránh sự đuổi giết của Tiêu Lâu.
Thừa dịp Mộ Thanh Giác cùng Tiêu Lâu đang giằng co không chú ý tới bên này, Tô Bạch lặng lẽ nháy mắt với Bùi Nhiên và Diệp Mính. Hai người liếc nhau, lặng lẽ đến gần. Tô Bạch vận linh khí nhẹ giọng nói bên tai họ: “Đợi lát nữa đánh nhau hai người đi trước, nhớ là nhất định phải chạy về hướng khu rừng kia.” Hắn vươn ngón tay chỉ Rừng Quỷ Vực phía dưới.
Bùi Nhiên Diệp Mính tuy không rõ nguyên nhân cụ thể nhưng bản năng chọn nghe theo lời hắn, hai người chia nhau giữ chặt lấy tay Mạc Ngôn và Bạch Phàm, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm từng động tác của Tiêu Lâu, chỉ cần vừa thấy không ổn là sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-moi-that-la-tuyet-sac/1337641/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.