Edit: Lune
Quý Miên dẫn Lạc Dã ra cổng trường kiếm đồ ăn.
Nhưng đói bụng chỉ là lý do thoái thác của Lạc Dã thôi, cậu đã ăn cơm trưa rồi, giờ không thấy đói chút nào nên mới ăn có tí đã không ăn nổi nữa.
"Đã no rồi à?" Quý Miên cau mày: "Bảo đói còn gì?"
"..." Lạc Dã đành phải gọi thêm một phần bingsu trong tiệm đồ ngọt.
Món này nhẹ bụng nên no vẫn ăn được, Lạc Dã không thích ăn ngọt nhưng lại thích món thanh mát không ngấy này.
Sau đó hai người gọi thêm kem xoài rồi ngồi ra bàn ngoài trời của tiệm ngồi.
Quý Miên ngồi đối diện Lạc Dã, hơi nghiêng người về phía trước, tay phải để trên bàn, tay còn lại nhắn tin.
Chắc là đang giải thích tình hình với Lạc Chỉ Thư.
Nội thất trong tiệm được bài trí rất đẹp, chủ tiệm còn trồng rất nhiều cây bên ngoài. Ánh nắng len lỏi qua kẽ lá và hàng rào trang trí chiếu vào gò má của Quý Miên, khung cảnh lãng mạn như ảo mộng.
Lạc Dã vừa ăn vừa nhìn anh, đôi chân dưới bàn nhẹ nhàng đung đưa vài cái.
Rất vui vẻ.
...
Hai người về nhà rất sớm, Quý Miên đến cả cặp sách cũng không mang về.
Sắp bước vào giai đoạn nước rút một trăm ngày cuối cùng, thần kinh căng thẳng mãi, chọn một ngày để thả lỏng cũng có lợi hơn nhiều.
Hệ thống khuyên anh:【Điểm số vừa đủ là được, dù gì cậu cũng không học trong nước.】
Do học lực của Hạng Niệm chỉ ở mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3730122/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.