Edit: Lune
"..."
Lạc Dã lật trang đáp án cuối cùng ra, hai mắt cậu trợn tròn, thế mà là C thật.
"..." Tay nắm cái bút chặt hơn, qua mấy giây rồi mà cậu vẫn chưa hoàn hồn.
Tâm thế của Lạc Dã luôn bình thản, ngay cả khi bị cướp mất chai sữa thì cậu vẫn có thể ứng xử bình tĩnh được, mọi khi bị Quý Miên phớt lờ, thậm chí là mỉa mai thì trong lòng cũng chẳng có tí gợn sóng nào.
Lúc trước nghe Quý Miên gọi mình là "đồ ngốc", Lạc Dã đều giả vờ như không nghe thấy.
Nhưng bây giờ làm bài sai rồi bị người ta chỉ ra, cậu nghe thấy câu mỉa mai kia mà không sao phớt lờ đi nổi.
Cho dù Quý Miên lớn hơn cậu rất nhiều, cho dù ông anh trai mặt dày vô sỉ của cậu đã lên cấp 3, trình độ kiến thức vốn đã không cùng cấp bậc rồi, cậu vẫn... bị sốc vô cùng.
"Xem xong đáp án thì mau về đi." Quý Miên hờ hững lên tiếng.
Lạc Dã xem xong đáp án đã hiểu ra cách làm rồi nhưng vẫn không chịu nhúc nhích.
Cậu ngoảnh đầu sang nhìn quyển sách giáo khoa dưới tay Quý Miên, hỏi: "Anh buồn ngủ rồi à?"
Quý Miên khựng lại: "... Chưa."
Sớm cũng phải mười một giờ anh mới nghỉ.
Lạc Dã mím môi, cậu lật sách về cái bài trước đó để xem bài tiếp theo, nói: "Em cũng chưa buồn ngủ."
Miệng thì nói vậy nhưng trong mắt đã không còn sáng tỏ như trước nữa, rõ ràng là đã mệt rồi.
Nhìn khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3713270/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.