Edit: Lune
Khi bóng lưng Quý Miên sắp biến mất khỏi tầm mắt, Lạc Dã mới phản ứng lại: Anh ta coi mình như người vô hình.
Cậu chần chờ một lúc rồi mới giẫm từng bậc thang đi xuống.
Phòng ngủ trên tầng hai đều có phòng vệ sinh riêng bên trong nên chắc chắn người anh trai đáng ghét kia không phải ra ngoài để đi vệ sinh.
Xuống tầng vào giờ này không phải uống nước thì cũng là ăn khuya...
Lạc Dã cảm thấy khả năng thứ nhất lớn hơn.
Thế là cậu yên lặng theo sau lưng Quý Miên vài mét.
Quý Miên đi thẳng tới chỗ gần phòng khách, bật đèn, sau đó đến trước cái cây nước nóng lạnh ở góc đối diện với ghế sô pha, lấy một cái cốc giấy dùng một lần từ ngăn kéo bên dưới ra lấy nước.
Uống xong, anh vò cái cốc rồi ném vào thùng rác bên cạnh, sau đó quay người đi.
Trong suốt quá trình này, anh không hề mở miệng nói với Lạc Dã lời nào, cũng chẳng hề nhìn cậu lấy một cái.
Nhưng lúc Quý Miên đi lên lại không tắt đèn. Lạc Dã nghĩ thầm, thì ra người anh trai đáng ghét kia không hoàn toàn coi mình là người vô hình.
Cậu nhanh chóng bưng cái cốc đến trước cây nước nóng lạnh, rót nửa cốc uống hết rồi rót thêm một cốc đầy, sau đó vặn chặt nắp lại.
Lúc đi xuống, Lạc Dã đã nhớ hết vị trí công tắc đèn chỗ phòng khách với cầu thang rồi nên lúc đi lên cậu cũng lần lượt tắt hết đèn.
Khi cậu lên đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3706849/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.