Edit: Lune
Sáng sớm hôm sau, Tạ Hành đã đánh răng rửa mặt thay quần áo xong từ sớm.
Dưới mắt hắn có quầng thâm nhưng trông ánh mắt thì vẫn có tinh thần lắm.
Ở trong phòng ngủ đợi mãi mới đến 7 giờ 10, cuối cùng cũng có tiếng gõ cửa "cốc cốc" vang lên.
Tạ Hành cấp tốc ngồi dậy.
"Anh Hành, cậu dậy chưa?" Giọng Quý Miên không lớn lắm.
Tạ Hành mở cửa cho cậu.
Quý Miên thấy hắn đã ăn mặc chỉnh tề thì hơi ngạc nhiên: "Cậu đã xong xuôi rồi á?"
"Ừ."
"Thế tớ phải nhanh lên mới được."
"Còn sớm mà, không vội."
"Ồ..." Quý Miên ngước mắt lên, vừa mới chạm phải ánh mắt của Tạ Hành thì giây tiếp theo đã bị Tạ Hành ôm chặt vào trong ngực.
Sau đó hai người giữ tư thế này gần mười phút.
Nếu không vì muộn nhất 7 giờ 40 là phải ra khỏi cửa thì bọn họ có thể ôm nhau cả ngày như thế này không thấy chán.
Tạ Hành rất muốn rủ Quý Miên trốn học, đi học làm gì.
Vừa mới đắn đo toan mở miệng thì Quý Miên đã thoát khỏi vòng tay hắn, chui vào phòng vệ sinh rồi.
...
Sau hơn một tháng, hai người lại ngồi cùng nhau trong lớp.
Tạ Hành thức trắng cả đêm, mà thực ra đêm qua Quý Miên cũng không ngủ được, có điều giờ chẳng buồn ngủ chút nào.
Học được nửa tiết, Quý Miên bỗng cảm thấy tay phải mình đang để ở đầu gối bị ai đó nắm lấy.
Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3675734/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.