Edit: Lune
Vài tuần sau, Quý Miên nghe tin Tống Ngọc và Hạ Thường quay lại với nhau từ hệ thống.
Cậu thoáng thả lỏng, diễn xong màn cuối cùng nữa là kết thúc hoàn toàn rồi.
Cuối tháng 9, tiết cuối cùng của thứ Sáu, Tống Ngọc chăm chú lắng nghe bài giảng. Gần hết giờ, thầy bảo sinh viên tự ôn lại nội dung trên lớp, nhưng thực tế là còn có vài phút nữa là hết giờ nên cho sinh viên thu dọn đồ dần.
Tống Ngọc cúi đầu, cất đồ vào cặp sách, lúc ngước mắt lên thoáng liếc qua cửa sổ trong phòng học thì bỗng khựng lại.
Dù người con trai ngoài cửa đứng khá xa, hơn nữa chỉ trông thấy mỗi một bên mặt, nhưng Tống Ngọc vẫn nhận ra đó là Hạ Thường.
Cậu khẽ tằng hắng, đầu gối dưới gầm bàn lặng lẽ nhấc hai cái.
Chuông tan học vừa reo, Tống Ngọc lập tức đeo cặp đi ra ngoài.
Nghe thấy tiếng cửa mở từ bên trong, Hạ Thường quay đầu nhìn, không ngờ Tống Ngọc lại là người đầu tiên bước ra.
"Sao cậu lại ở đây? Không có tiết hả?"
"Không." Hạ Thường nắm tay Tống Ngọc: "Tớ xem thời khóa biểu của cậu rồi, ngày mai thứ Bảy không có tiết, tối nay ngủ muộn cũng được phải không?"
Tống Ngọc hoang mang hỏi: "Có gì à?"
"Dẫn cậu ra ngoài ăn cơm. Tớ thấy cậu đăng trạng thái muốn ăn hải sản còn gì?"
Tống Ngọc ngượng ngùng: "Đó là mấy tháng trước rồi mà."
"Muốn ăn gì cũng được."
"..."
Hạ Thường biết điều Tống Ngọc lo lắng, bèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3675730/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.