Edit: Lune
Sau Tết, lần Quý Miên gặp lại Tạ Hành là ở sân thể dục số 2 của trường.
Cậu về trường trước hai ngày, tối không có việc gì thì đi dạo quanh sân vận động. Đa số sinh viên vẫn chưa trở lại nên khu vực sân bóng rất vắng vẻ.
Quý Miên không tìm được người chơi bóng cùng, nhưng cũng không muốn ở một mình trong ký túc xá nên dứt khoát ra sân đi dạo trên đường chạy.
Vừa bước lên đường chạy được mấy chục mét thì trông thấy một bóng dáng cao to gần đó, nhìn rất quen thuộc.
Nheo mắt nhận diện một lúc, Quý Miên xác định bóng lưng kia chính là Tạ Hành.
Cậu biết Tạ Hành về trường vào trưa hôm nay. Nhưng thường thì ngày đầu tiên quay lại trường sẽ phải bận rộn dọn dẹp phòng ở các thứ, Tạ Hành ở một mình bên ngoài nên việc quét dọn căn hộ còn tốn nhiều thời gian hơn mới đúng.
Quý Miên không ngờ thế mà tối Tạ Hành vẫn còn đi chạy được. Nếu là cậu á, có khi dọn xong phòng đã mệt lử rồi.
Cậu tăng tốc chuyển từ đi bộ sang chạy nhanh, muốn chạy lên trước chào hỏi Tạ Hành một tiếng.
Tạ Hành người cao chân dài, chạy lại còn rõ nhanh, Quý Miên chạy đuổi theo sau hơn nửa vòng mới tới được gần lưng Tạ Hành.
Cậu giơ tay, vỗ vỗ vào vai Tạ Hành từ phía sau.
Người đang chạy bộ phía trước đeo tai nghe quay đầu lại, vừa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Quý Miên thì vô thức chạy chậm lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3649800/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.