Edit: Lune
"... Hả?" Quý Miên thoáng sững người, nhưng cũng nhanh chóng bỏ qua câu hỏi chả hiểu ra sao này của Tạ Hành.
Cậu nói: "Vẫn đang ở trong lớp đấy, camera giám sát treo ngay trên tường kia kìa, các cậu chắc chắn muốn đánh nhau ở đây à?"
Tạ Hành vẫn nhìn chằm chằm vào cái tay đang đặt trên eo Hàn Ký, im lặng không nói.
Quý Miên thấy Hàn Ký không có dấu hiệu lao tới nữa nên chậm rãi thả tay ra: "Tạ Hành."
"..." Tạ Hành ngước mắt lên.
"Sắp vào tiết sau rồi, còn phải đổi phòng nữa. Đi nhé?"
Cơ bắp căng cứng trên cánh tay Tạ Hành cũng thả lỏng: "Ừm."
Vừa dứt lời, khí thế hung bạo trên người hắn cũng chậm rãi tan đi, chỉ có cảm xúc trong mắt vẫn hơi lạnh nhạt.
Tạ Hành quay về chỗ ngồi lấy ba lô.
Bầu không khí căng thẳng ngay giây trước chớp mắt cái đã biến mất, Tạ Hành lấy ba lô của mình xong thì đi tới chỗ Quý Miên, nói một tiếng "Đi thôi" với Quý Miên đang đứng sau lưng Hàn Ký, phản ứng bình thản như chưa từng xảy ra xung đột với Hàn Ký vậy.
Hàn Ký cũng không muốn gây chuyện, có thể đỗ vào Đại học A, chẳng ai ngu đến mức tự phá hỏng tương lai của bản thân cả. Nhưng bị chèn ép thế này vẫn khiến gã thấy mất mặt, gã chửi thầm mấy câu tục tĩu, trông cái vẻ tức mà chẳng làm gì được rõ buồn cười.
"Sao tự dưng cậu lại động tay động chân với Hàn Ký thế?" Sau khi rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3648329/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.