Mùa Xuân lại đến trên khu phố cũ kỹ đổ nát, Quý Miên đã trải qua cái Tết thứ hai của mình trên thế giới này.
Cậu vẫn đón Tết cùng Đoàn Chước, nhưng so với năm ngoái thì bầu không khí trên bàn cơm tất niên đã ấm áp và hòa thuận hơn nhiều.
Nhiệm vụ tỏ tình quan trọng nhất chuẩn bị tới đã được cậu lên kế hoạch.
Vào sinh nhật của Mục Ngữ Mạnh, ngày 20 tháng 4.
Mục Ngữ Mạn không thích rầm rộ nên sinh nhật hàng năm chỉ mời mấy người thân thiết nhất với mình đến ăn bữa trưa đơn giản.
Quý Miên đến sớm hơn hai tiếng với Đoàn Chước. Vừa vào cửa, Đoàn Chước đã đi vào bếp để làm bữa trưa, đây có lẽ là lần duy nhất trong năm ngoài Tết ra anh tự nấu nướng. Đâu thể để chủ nhân của bữa cơm sinh nhật hôm nay nấu ăn được.
Kỹ năng nấu nướng của Quý Miên gần như bằng không, vì thế cậu chỉ theo sau phụ giúp đại ca.
Cậu chậm rãi nạo sợi củ cải trong tay, nhưng trong lòng đang không ngừng ôn lại lời thoại đã chuẩn bị.
Hôm nay là lần đầu tiên trong đời cậu sắp tỏ tình với người khác kể từ khi cậu có ký ức.
Mặc dù Quý Miên không có tình yêu nam nữ với Mục Ngữ Mạn, nhưng cậu vẫn không khỏi cảm thấy hồi hộp.
Cậu đã tập luyện trong lòng hàng chục lần, xác nhận lại lần nữa với hệ thống:【Thế này có được không? Có đường đột quá không nhỉ?】
【Được, không đâu.】Hệ thống đáp ngắn gọn, rất giống phong cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3470507/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.