Edit: Lune
Ý thức 017 vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỗ bụng bị đạp mạnh một cái.
Tiếp theo cả người chỗ nào cũng đau.
Đau.
【Hệ thống.】017 cau mày:【Tôi đau quá.】
【Cố chịu.】Hệ thống trả lời còn lạnh lẽo hơn cả chất giọng máy móc của nó.
017 thấy rõ hoàn cảnh của mình hiện giờ: Một góc chết trong ngõ nhỏ vừa ẩm ướt lại vừa bẩn thỉu.
Còn cậu nằm trên mặt đất, lưng áp vào mặt đất dính dớp, nhờn nhợt.
Cậu ghét những nơi bẩn thỉu.
Người đạp cậu ban nãy kia lại giẫm một cái vào vai phải của 017, nhổ nước bọt vào người cậu: "Thằng oắt con!"
"Dám trộm đồ của ông!"
017 bị đau đến mức phải nhắm mắt lại nhưng vẫn cố gắng hé ra để nhìn người kia.
Là một người đàn ông trung niên rất béo, cả người đầy mỡ, cậu lại bị đá thêm cái nữa, đau gập cả người lại.
Hóa ra cậu trộm đồ người ta.
【Sao tôi lại trộm đồ?】017 cố chịu đau, còn nói:【Bị đánh cũng đáng đời.】
Hệ thống:【...】
【Không phải cậu, là nguyên chủ.】Giọng điệu vẫn lạnh lùng, còn có chút nản lòng khó mà nghe ra.
Hệ thống không hiểu rốt cuộc Chủ Thần nghĩ thế nào? Sao lại phân cho nó một người ngay cả ký ức cũng không có đi làm nhiệm vụ?
Không có ký ức, ngay cả tên mình cũng không nhớ ra, chỉ có một số hiệu - 017
Nó thở dài, phát nhiệm vụ đầu tiên cho 017.
Cơ thể hiện giờ của 017 tên là Quý Miên, là nhân vật nam phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-luon-nhan-duoc-kich-ban-si-tinh/3451595/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.