Thứ Bảy không có tiết, Ngôn Tư Mộ vẫn phải đến lớp Âm nhạc điểm danh.
Cô biết hôm nay Trần Mặc về, lập tức bỏ giờ nghỉ trưa, vừa ngáp vừa gửi tin nhắn: [Buổi chiều tới đón em nhé!]
Sau đó cô chia sẻ địa chỉ, gửi thời gian.
Nếu để người ngoài biết “nô dịch” của cô vừa trở về từ nước ngoài đã phải làm tài xế, có lẽ sẽ nghĩ cô đang gây chuyện, nhưng người nọ lại đồng ý không hề do dự.
Nhận được câu trả lời đồng ý, Ngôn Tư Mộ cất điện thoại, các ngón tay chơi guitar, cô nhoẻn miệng cười nhưng tâm trạng lại không tươi sáng như mong đợi.
Hai năm qua, không phải lúc nào Trần Mặc cũng ở nước ngoài, anh thường xuyên qua lại giữa hai nơi, bận rộn đến nỗi không thấy bóng người.
Lúc rảnh rỗi cô sẽ lấy cớ “đến thăm anh trai”, quang minh chính đại chạy ra nước ngoài ở vài ngày, mối quan hệ giữa họ vẫn như xưa với nhiều cuộc tranh cãi không ngừng. Cô vẫn thủy chung giữ vững tình cảm của mình, nhưng Trần Mặc cứ không dám đối mặt, như một tên quỷ nhát gan.
Không, anh đích thị là một tên quỷ nhát gan.
Điều duy nhất khiến cô hài lòng ắt hẳn là mức độ nuông chiều của Trần Mặc dành cho cô chỉ tăng chứ không giảm. Dường như bất luận cô nói gì làm gì, người nọ cũng có thể bao dung, vì thế cô không ngừng tìm kiếm giới hạn cuối cùng của anh…
“Thiểu Thiểu.”
Người mới vào phòng cắt đứt suy nghĩ miên man của cô, Ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-len-ngoi/3723502/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.