Lâm Vĩnh Gia trong lòng hơi run rẩy, sợ rằng Mục Cao Cách nghe không hiểu ý tứ lời ca của mình, lại bởi vì Mục Cao Cách sẽ nghe hiểu mà cảm thấy ngượng ngùng.
Mục Cao Cách nghe hiểu chứ, nhìn Lâm Vĩnh Gia bối rối thẹn thùng, đôi mắt nhấp nháy lộ ra tình yêu khiến anh không thể rời mắt được, anh không ngại Lâm Vĩnh Gia đàn sai nhịp hát sai nốt, anh chỉ muốn đôi mắt Lâm Vĩnh Gia vĩnh viễn nhìn mình như vậy.
“Em, em hát xong rồi, anh có lời gì muốn nói không?” Lâm Vĩnh Gia cảm nhận được Mục Cao Cách đang chăm chú nhìn mình, cúi đầu nhảy xuống chiếc ghế cao, che giấu cảm xúc của mình, thấy Mục Cao Cách vẫn luôn chỉ nhìn mình mà không nói gì, cậu đặt đàn ghi-ta thả vào góc tường, nhân tiện đem chính mình cũng trốn rồi luôn vào.
Một câu cũng không nói, ý là sao ta.
“Á!” Mục Cao Cách đột nhiên ôm lấy Lâm Vĩnh Gia từ sau lưng, ấn ngã cậu xuống ghế sô pha, hôn lên. Nụ hôn mãnh liệt nồng cháy, cuốn lấy môi lưỡi Lâm Vĩnh Gia làm cậu không cách nào thoát ra khỏi khống chế của anh.
Lâm Vĩnh Gia tưởng như mình không thở được, Mục Cao Cách kích động thở hổn hển, một bàn tay nắm vào sau cổ và cằm Lâm Vĩnh Gia khiến cậu không di chuyển được, một bàn tay nhanh nhảu đã theo áo thun của Lâm Vĩnh Gia luồn vào eo cậu vuốt ve lên xuống trái phải.
Tiếng người phục vụ dẫn theo khách vang bên ngoài cửa kích thích Lâm Vĩnh Gia, làm cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/3510839/chuong-29-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.