Trong vài ngày quay tiếp theo, ngày thứ hai là nam sinh số N đang học trong lớp, Lâm Vĩnh Gia mặc đồng phục học sinh bình thường và đeo một cặp kính gọng đen làm đạo cụ, chiếc kính này được đeo khi làm bài tập về nhà.
Cảnh quay ngày thứ ba là nam số N chơi piano trong phòng tập đàn, Lâm Vĩnh Gia chơi rất giỏi, cuối cùng cậu không còn phải quay chụp cận cảnh khuôn mặt nữa. Cảnh những ngón tay thon thả chơi trên phím đàn mang lại cảm giác nhịp nhàng tuyệt vời. Khi tay Lâm Vĩnh Gia chạm vào phím đàn, đội đạo diễn nhìn chằm chằm vào màn hình không thể rời mắt được, cảm giác như ngón tay đang chơi đùa trong trái tim họ. Tiếng đàn trong trẻo như tiếng nước chảy trong rừng từ từ truyền vào tai họ.
Lâm Vĩnh Gia, người không có kỹ năng diễn xuất, đã vượt qua cảnh này ngay lần quay đầu tiên.
Tôn Vận, diễn viên đóng vai nữ chính không mấy nhiệt tình với Lâm Vĩnh Gia, hiếm khi đến trò chuyện nhiệt tình với cậu sau khi kết thúc cảnh quay.
"Cậu giỏi quá, cậy học piano lâu chưa?" Thực ra đây là một tác phẩm nhỏ, nữ chính được thuê cũng chỉ là sinh viên ngành điện ảnh truyền hình, lời nói có chủ ý cố tình bắt chuyện, nhưng cũng không quá khiến người ta chán ghét. "Ừ, lúc buồn chán tôi cũng học được một chút." Lâm Vĩnh Gia trả lời chiếu lệ. "ừm thì......" "Tôn Vận, nhanh đến đây, đến lượt cô rồi." Tôn Vận chưa kịp nói xong đã bị người đại diện gọi tới, Lâm Vĩnh Gia dường như vẫn chưa thoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/3510817/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.