Khi Lâm Vĩnh Gia tỉnh lại thì đã chẳng thấy Mục Cao Cách đâu, cậu đưa tay ra sau đấm đấm cái eo mỏi nhừ vì diễn tấu giao hưởng, nằm bò trên giường bắt đầu gửi tin nhắn quấy rầy Mục Cao Cách.
"Chào buổi sáng anh Mục, anh Mục đỉnh quá, làm em giờ không có sức mà dậy."
Vừa gửi tin nhắn chưa được bao lâu, điện thoại đã đổ chuông.
"Dậy rồi à?"
"Vâng, mới dậy ạ. Lúc dậy không thấy anh Mục đâu, có hơi buồn." Lâm Vĩnh Gia vùi mặt lên gối, giọng nói rầu rĩ.
Nhất thời Mục Cao Cách ở đầu kia không có âm thanh gì, lát sau mới nói: "Tôi đã gọi dì giúp việc qua, nhớ mở cửa."
"Dạ vâng~ Anh Mục làm việc vất vả rồi, moaz moaz."
Lâm Vĩnh Gia hiện tại còn chưa biết cuộc gọi này sẽ là cơ hội duy nhất được nghe giọng của Mục Cao Cách trong tuần này. Buổi tối cậu gửi tin nhắn cho Mục Cao Cách hỏi anh đã về chưa, nhưng đến tận 10h Mục Cao Cách mới rep một tin.
"Bận."
Lâm Vĩnh Gia nhìn điện thoại mình chằm chặp cả buổi cũng không thấy tin nhắn thứ hai. Chắc vì bận quá thôi, Lâm Vĩnh Gia nghĩ, lủi thủi ngồi ăn hết đống thức ăn đã hâm lại nhiều lần.
Hôm sau cũng thế, hôm sau nữa vẫn vậy.
Lâm Vĩnh Gia bình thường chả băn khoăn cái gì thế mà vào lúc này lại hơi sợ.
Lâm Vĩnh Gia không dám gọi điện cho Mục Cao Cách không phải sợ anh nổi cáu mà không biết nên gọi lúc nào mới thích hợp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/2503515/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.