Khi Mục Cao Cách làm việc xong đã gần 11 giờ, anh định ngủ luôn ở công ty, nhưng nhớ tới dáng vẻ cực kỳ tủi thân của Lâm Vĩnh Gia hồi chiều, thở dài một hơi lái xe về biệt thự ở sườn núi.
Mình rốt cuộc là nuôi một người tình nhỏ hay là tìm một tổ tông đây?
Thời điểm Mục Cao Cách về đến biệt thư, trong nhà tối đen như mực.
"Ngủ sớm vậy ư?" Anh lên tầng mở cửa phòng cho khách, lại phát hiện bên trong không có người, thậm chí còn chẳng có dấu vết sinh hoạt.
Minh tinh nhỏ bỏ nhà đi bụi à?
Mục Cao Cách móc điện thoại ra gọi cho Lâm Vĩnh Gia thì nghe thấy tiếng nhắc tắt máy.
Chậc, tính tình chó gì thế, sao còn nóng nảy hơn cả mình.
Mục Cao Cách nghĩ tới bản thân hơn nửa đêm lái xe tới sườn núi này chỉ để an ủi cậu một chút, đối xử với cậu còn chưa đủ tốt sao? Kết quả minh tinh nhỏ thế mà bất đồng quan điểm cái bỗng cãi cọ rời đi, coi mình là vật báu thật chắc?
Anh tức giận đẩy cửa phòng ngủ chính ra, lại phát hiện trên giường mình có người đang nằm.
Lâm Vĩnh Gia buổi chiều khóc mệt nên ngủ khá sâu, Mục Cao Cách tạo ra tiếng động cũng chỉ khiến cậu trở mình, vùi nửa mặt vào gối.
Mục Cao Cách vốn đang sôi gan tức khắc bị tiếng hít thở nông của Lâm Vĩnh Gia chọc thành lỗ, bay hỏi. Động tác anh chậm lại, nhẹ tay nhẹ chân đi tới mép giường, nhìn Lâm Vĩnh Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-phu-ba-tong-va-tieu-yeu-tinh-cua-anh/2503509/chuong-6.html