Căn nhà này của họ quá cũ nát, nếu thật sự cả nhà đều về hết, đứng cũng không có chỗ đứng, ngồi cũng không có chỗ ngồi.
Mẹ Lục cũng muốn xây nhà, tính hết cả thôn, chỉ có nhà bà là tồi tàn nhất. Trước đây mình sống tốt xấu đều có thể tạm bợ, nhưng bọn trẻ quay về không có chỗ ở.
Chỉ là người thành thật, chỉ biết vùi đầu làm việc, không có thu nhập khác.
Lục Ngọc nhắm tới chuyện hợp tác nuôi heo kia. Ở phía nam nhà họ có một mảnh đất trống, cách xa chỗ ở của mọi người. Nuôi heo ở bên đó, không ảnh hưởng tới người khác, việc nuôi heo này thật sự rất thối.
Vừa tới mùa hè, vừa phân heo, nước đái heo, ruồi muỗi. Người bình thường không làm được, cha mẹ cô thì khác. Là gia đình làm việc gọn lẹ nhất trong thôn, căn nhà tồi tàn như vậy cũng có thể dọn dẹp chỉnh tề gọn gàng như vậy liền có thể nhìn ra.
Lục Ngọc tạm thời không nói, chỉ giữ trong lòng.
Muốn dọn dẹp chỗ này rồi về nhà chồng. Mẹ Lục là một người giỏi làm, nào nỡ để con gái dọn dẹp, trực tiếp bảo cô đi về.
Lục Ngọc mang một bát tương thịt về. Mẹ chồng Tiêu Thái Liên nhìn thấy, có chút kinh hỉ: “Mẹ con cũng khách sáo quá rồi. Thứ tốt như vậy cũng lấy ra cho!” Nói xong nhất quyết cho cô một con cá mặn.
Bà ấy nhìn ra được về cơ bản tương thịt không có bao nhiêu tương, toàn là thịt. Đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/3611698/chuong-128.html