Edit by Thiên Bách Nguyệt
"Chúng ta có thể mắng hắn, mắng chết hắn!"
- -------?
Mãi cho đến khi xe Maybach đã về biệt thự, Cố Nguyên vẫn đang ôm điện thoại của Kỳ Sâm phát ra đủ thứ tiếng kinh hỉ (kinh ngạc vui mừng),điện thoại chơi quá đã, ở thời đại của cô, không có máy chơi game nhanh và tiện thế này, không không không, đây không chỉ là máy chơi game mà là tổ hợp máy game + máy tính + TV + điện thoại, chính là máy chơi game đa năng, quá hoàn hảo, có thể mọi lúc mọi nơi lên mạng xem phim.
Ngay lúc đang chơi đến quên trời quên đất, âm thanh Cố Nguyên đột nhiên biến mất, sau đó ngón tay cứ bấm lia lịa nhưng lại không có âm thanh cảm thán hay tán thưởng, cũng không có tiếng wow wow wow khi phát hiện lục địa mới.
Vốn đang xử lý giấy tờ công ty đầy nhạt nhẽo - Quý Kỳ Sâm, lúc ý thức được điều này liền ngẩng đầu nhìn mẹ anh.
Người mẹ trẻ hơn anh vài tuổi ngồi trên sô pha, tóc đen dài vì tùy ý xõa trên ghế mà hơi rối, còn có vài sợi dính lên má trắng mịn, một đôi mắt hắc bạch phân minh (1) ngập tràn vô tội và tủi thân, không thể tin nhìn chằm chằm màn hình, giống như phát hiện đại sự gì đó không thể ngờ tới.
Quý Kỳ Sâm lặng im mà ngồi ở chỗ kia, không nhúc nhích.
Anh chờ người nói.
Quả nhiên, một lát sau, cô không oan ức nữa mà bắt đầu bị phẫn (đau buồn phẫn nộ),hàng răng trắng thẳng tắp nghiến lại, quai hàm phồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-lao-dai-deu-goi-toi-la-me/1723922/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.