Edit & Beta by Thiên Bách Nguyệt
-------------
Chương 1: Vậy mà đã là 25 năm sau
...
"Tôi đã ngủ 25 năm?"
Thời điểm Cố Nguyên nghe thấy lời này, lông mi nhẹ chớp, trong con ngươi đen láy đầy hoang mang, cô không thể tin nhìn bác sĩ Trần trước mắt.
Tất cả việc đã phát sinh trong quá khứ hết thảy tựa như mới hôm qua, lúc cô 18 tuổi thì phát hiện bị bệnh nan y hiếm thấy, bất đắc dĩ phải gián đoạn việc học để tiến hành trị liệu, mà sau hai năm trị kiệu kia, bác sĩ Lạc phụ trách bệnh án của cô quyết định tiến hành cuộc giải phẫu cuối cùng, đánh cược sinh tử.
Tỷ lệ thành công của cuộc giải phẫu này chỉ có năm phần trăm trên nghìn phần, thành công, bệnh nan y hiếm thấy của cô được chữa khỏi, thất bại, cô sẽ chết.
Khi tỉnh lại Cố Nguyên cứ ngỡ mình đã thành công, vui sướng một trận vì còn sống, ai ngờ lại nghe được tin tức như vậy.
Cô tròn mắt không thể tin nhìn bác sĩ trước mặt.
Bác sĩ họ Trần, năm nay 50 tuổi, hắn nói mình là học sinh của bác sĩ Lạc.
Bác sĩ Lạc cũng chỉ mới 28 thôi, lại đã có người 50 tuổi bái hắn làm thầy?
Chỉ mới ngủ một giấc, khi dậy 25 năm đã qua đi, thế giới xảy ra biến hóa lớn như vậy, dù là ai cũng có điểm khó nuốt trôi.
"Đúng vậy." Dù xuất phát từ sự chuyên nghiệp, bên ngoài bác sĩ Trần thoạt nhìn rất bình tĩnh nhưng nắm tay gắt gao siết chặt của hắn đã bán đứng tâm tình kích động lúc này.
Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-lao-dai-deu-goi-toi-la-me/1723911/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.