Sau khi Cố Uyên bước ra khỏi phòng, cô liền hối hận.
Cô thấy biệt thự này rất lớn, sau khi đi ra thì có phòng chỗ này phòng chỗ kia, thỉnh thoảng cô có thể nhìn thấy một đại sảnh nhỏ rộng mở với những chiếc bàn nhỏ và ghế sofa trang nhã, cô cảm giác như mình bước vào mê cung một mình.
Lang thang hồi lâu, cuối cùng cô cũng tìm được cầu thang, nhanh chóng leo lên tầng ba.
Khi lên đến tầng 3, cô mới nhớ ra mình không biết Kỳ Sâm đang ở phòng nào.
Đáng lẽ vừa rồi cô phải hỏi dì Tôn, nếu không cô có thể xuống lầu tìm quản gia đeo nơ.
Cô quay một vòng cho đến khi cảm thấy choáng váng, cô sờ đầu thở dài, nghĩ rằng mục đích cuối cùng của mình là trở về phòng.
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa bên cạnh mở ra.
Kỳ Sâm đứng đó.
Với dáng người mảnh khảnh (1),giờ đây anh mặc chiếc áo sơ mi xanh và chiếc quần lụa đơn giản, giản dị, thoải mái nhưng không hề có vẻ lạnh lẽo thường ngày.
Anh nhìn cô: "Sao vậy?"
Khi Cố Uyên nhìn thấy Kỳ Sâm tuyệt vọng như vậy, cô như thể nhìn thấy một vị cứu tinh: "Kỳ Sâm, Cuối cùng mẹ cũng tìm thấy con."
Kỳ Sâm: "Hả?"
Cố Uyên chỉ muốn khóc, nhưng nghĩ rằng đây là con trai mình trước mặt, cô nên để duy trì hình ảnh của một người mẹ già, cô nhanh chóng kiềm chế bản thân, suy nghĩ một chút rồi nở một nụ cười rất điềm tĩnh, mẫu mực và đầy yêu thương: "Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-toi-va-goi-toi-la-me/3401969/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.