Khi mở mắt ra lại, Cố Tương Quân phát hiện mình bị trói chặt hai chân, ném ở trên mặt đất lạnh lẽo cứng ngắc, cách nàng không xa, một cái ghế được đặt ngay ngắn, Mộc Trường Yến ngồi ở trên đó, thấy nàng tỉnh lại, ánh mắt lạnh lùng mà quét lại đây.
Cố Tương Quân trên mặt lộ ra hoảng sợ vô cùng, nàng muốn nói chuyện, trong miệng lại bị nhét một cái khăn bố, chỉ có thể phát ra tiếng "Ô ô".
Mộc Trường Yến từ trên ghế đứng lên, cong lưng, kéo khăn bố trong miệng Cố Tương Quân xuống.
Cố Tương Quân theo bản năng muốn kêu cứu, Mộc Trường Yến lại cầm một cái chủy thủ lên, để ở trên cổ nàng, tiếng kêu cứu đột nhiên im bặt, Cố Tương Quân không thể ức chế mà run rẩy lên, "Ngươi...... Ngươi muốn làm gì?"
"Ngươi tại sao phải đối với muội muội ta hạ sát thủ." Mộc Trường Yến thanh âm rất lạnh nhạt, không mang theo nửa điểm cảm tình, người này đối với hắn, liền tính là đã chết.
Cố Tương Quân muốn lắc đầu lại không dám, muốn phủ nhận, nhưng mà nhìn thấy biểu tình của Mộc Trường Yến liền biết có phủ nhận cũng vô dụng.
Nhưng nàng lại không có cách nào nói ra lý do, chỉ có thể trầm mặc mà chống đỡ, Mộc Trường Yến cũng không nóng nảy, dù sao nàng không nói ra nguyên do, thì tuyệt đối không ra khỏi nơi này!
Mộc Trường Yến đi ra ngoài, đóng cửa lại, Trấn Quốc Công từ bên ngoài đi vào trong, hỏi: "Nàng ta có nói không?"
Mộc Trường Yến lắc lắc đầu, Trấn Quốc Công cười lạnh một tiếng: "Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-hom-nay-cung-khong-tra/1192598/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.