【 Ký chủ, tiếp tục nói chuyện với hắn a! 】321 rất sốt ruột, nó kiểm tra ra được là giá trị sinh mệnh của Phó Minh Tu rất thấp, mới vừa rồi nếu không có Đường Tịnh đến kịp thời, có thể hắn sẽ cứ như vậy mà chết.
Nề hà ký chủ là một ngốc tử, vừa mới nói xong câu kia, hay là nói, Đường Tịnh dựa vào ý nghĩ nghe được!
Đường Tịnh nhìn sắc mặt vàng vọt như đất của thiếu niên, có chút khó khăn.
321 từ bỏ, 【 Ngài ôm hắn một cái, để cho hắn cảm thụ được một chút ấm áp của nhân gian! 】
Nha, cái này nàng làm được!
Đường Tịnh ôm lấy đầu của Phó Minh Tu, phịch một tiếng ấn vào trong lồng ngực, 321 cũng kinh ngạc, nó có chút hối hận khi kêu nàng ôm ấp như vậy, cảm giác chỗ nào nào là nhân gian ấm áp, quả thực là ác bá đùa giỡn tiểu tức phụ a!
【 Ôn nhu một chút, bà cô ơi ngươi nhẹ nhàng một chút a! 】321 nhảy một cái cao ba thước, nếu lấy máu huyết để hình dung giá trị sinh mệnh của Phó Minh Tu, thì đó chính là chỉ còn một tia màu mỏng manh!
Phó Minh Tu chỉ cảm thấy một cổ lực lượng mạnh mẽ đánh tới, ấn vào đầu hắn muốn phát ngốc, lúc sau chờ hắn ý thức được mặt của chính mình chôn ở nơi nào, thiếu niên lang không chịu đựng được kích thích, liền hôn mê bất tỉnh.
【 A a a ba ba ta hôn mê! Hắn hôn mê! 】321 tru lên gọi trời kêu đất.
Đường Tịnh đem Phó Minh Tu ôm ngang lên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-hom-nay-cung-khong-tra/1192585/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.