Edit: Dứa
______________________
"Ầm vang!" Thanh âm vỡ vụn thật lớn vang lên.
Xi măng bê tông vỡ tan tành cuốn xe thể thao cùng nhau hướng tới phía dưới như nước chảy giang mặt rơi xuống, nữ nhân ngồi trong xe cũng không thể may mắn thoát khỏi, như rơi vào trong nước.
Xe có trọng lượng lớn, rơi xuống nước liền mau chóng chìm thật sâu, nước xuyên qua vết nứt trên kính xe, chảy vào xối xả. Mộ Thời Hàn vẫn cứ gắt gao mà ôm Đường Tịnh, khi một lượng nước lớn trực tiếp tràn vào tạo ra lực ép lớn đánh tới, hai người liền đồng thời ngất đi.
Xe chìm xuống ngày một sâu, âm thanh không cách nào truyền tới.
Dòng nước lay động.
Một mảnh tĩnh mịch.
Mộ Thời Hàn bỗng dưng mở hai mắt, hơi thở của hắn biến hóa nghiêng trời lệch đất, cả người giống như được thứ ánh sáng lạnh lẽo cao cao tại thượng bao bọc, đôi mắt thanh triệt, tựa như thế gian vạn vật, không một vật nào có thể lọt vào mắt hắn.
Hắn cúi đầu, nhìn Đường Tịnh ở trong lòng đang nhắm chặt hai mắt, hơi thở lạnh lẽo tan đi một ít, đáy mắt hiện lên sự ấm áp nhợt nhạt.
Còn hệ thống 321 trong không gian liền chấn kinh rồi!
Giây tiếp theo, 321 chỉ cảm thấy chính mình bị hoa mắt, sau đó bị xả ra khỏi không gian hệ thống.
Dưới nước, bên trong một lớp bóng khí có nam nhân một tay ôm Đường Tịnh, một tay khác chỉnh sửa lại đầu tóc rối loạn của nàng.
321 nhìn một màn này, theo bản năng liền định thét chói tai, sau đó bị nam nhân lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-hom-nay-cung-khong-tra/1192579/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.