Edit: Mễ Mễ
___________________________
Thời điểm rời tiệm ăn, Phan Việt luôn nói xin lỗi, cái người phục vụ kia là hắn cháu ngoại gái, hắn có thể bồi thường tổn thất của Mộ Thời Hàn.
Có tình cảm nhiều năm quen biết, Mộ Thời Hàn không so đo nhiều.
"Bây giờ em muốn về Ngự Viên tiểu khu sao?" Sắc trời dần tối, đèn cột dần dần sáng lên, chảy xuôi đèn xe như nước chảy, Mộ Thời Hàn mở cửa sổ xe, mất đi độ ấm, gió đêm thổi vào đem sợi tóc đen nhánh của hắn thổi hỗn độn.
Hắn không có mặc tây trang, tay áo sơ mi trắng cũng kéo tới khuỷu tay, đường cong cánh tay duyên dáng cởi hai cúc áo lộ ra xương quai xanh, khiến hơi thở ưu tú của anh trở thành hư không.
"Ân, dừng nơi đó." Đường Tịnh gật đầu, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ xe, chán nản đếm những vết nứt đen trên mặt đất mà người thường không nhìn thấy được.
"Thật kỳ lạ, rõ ràng mới nhận thức em không lâu, nhưng anh cảm giác anh giống như đã quen em rất nhiều năm." Cơn tức giận kìm nén nhiều ngày được giải tỏa, tâm trạng Mộ Thiển Thiển thoải mái, dễ chịu đến khó tả.
"Anh vốn quen tôi rất nhiều năm a." Đường Tịnh không chút để ý mà đáp, "Thời điểm sinh nhật 18 tuổi, anh lần đầu tiên gặp qua tôi."
"Đúng...... Nhưng là anh như thế nào cũng đều cảm thấy em bây giờ và lúc ấy không giống nhau." Trí nhớ Mộ Thời Hàn luôn rất tốt, nhưng kỳ lạ là tiệc đính hôn 6 năm trước, rõ ràng hắn với Tống Sơ Tịnh rất gần gũi, theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-hom-nay-cung-khong-tra/1192575/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.