Nhưng hiện giờ…..
Âu Dương Du nhìn người đang nằm trêи giường, không nói thêm một câu.
Hắn lên tiếng
“Ngươi nghỉ ngơi cẩn thận.”
Dứt lời liền quay đầu đi khỏi phòng.
Tống Trinh đột nhiên duỗi tay, túm được y phục của Âu Dương Du, bởi vì có chút sốt ruột, giọng nói của nàng ta nghẹn ngào
“Tướng quân, việc mọi người trong quân doanh đồn rằng người hứa cho Tống Trinh ngôi vị Vương phi, thật sự không phải do thuộc hạ truyền ra.”
Âu Dương Du dừng chân, quay đầu nhìn lại, sắc mặt vẫn lạnh băng không hề dao động.
Một lúc lâu sau, hắn mới nói một câu
“Ngươi rất muốn gả cho ta sao?”
Hắn không xưng là bản Tướng quân như mọi khi.
Chỉ đơn giản hỏi nàng như một người nam nhân và một người nữ nhân.
Không liên quan đến tên tuổi, chỉ đơn giản là bản thân hắn.
Tống Trinh do dự một khắc, sau đó nhìn về phía Âu Dương Du, có chút khϊế͙p͙ đảm
“Cái này, cái này, thân phận của Tướng quân cao quý như vậy, thuộc hạ không dám.”
Âu Dương Du nhìn Tống Trinh.
Lúc lâu sau, hắn mới dời ánh mắt đi.
“Bản Tướng quân sẽ tra rõ ai là người phát tán tin đồn đó trong quân doanh, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, việc ngày sau về sau lại nói.”
Nói xong, Âu Dương Du liền đi thẳng ra ngoài, không hề dừng lại một bước.
Bàn tay đang nắm chặt y phục của Tống Trinh cũng phải buông ra.
Không hiểu vì sao lúc hỏi Tống Trinh câu đó, trong đầu hắn lại hiện lên khuôn mặt của Tô Yên.
Hắn nhớ tới những lời nàng nói khi ở quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chu-benh-kieu-sung-len-troi/1639616/chuong-1634.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.