Sở Ngư yên lặng rụt người về phía sau, suy nghĩ một chút. Nhìn bộ dạng này của nam chính, đại khái là lại tức giận. Hiện tại hắn có giải thích lý luận của đệ khống cùng thân nhân cũng vô dụng......
Tạ Hi chống tay trên tường phía sau Sở Ngư, rũ mắt nhìn hắn: "Sư huynh, huynh nói không giữ lời."
Sở Ngư buồn bực.
Hắn biết khi Tạ Hi đòi hắn đáp ứng y lời hứa sẽ không rời đi kia là không bình đẳng. Nhưng là nếu hắn hỏi, Tạ Hi phỏng chừng sẽ tức giận đến bạo tẩu.
Tạ Hi bướng bỉnh, nhéo cằm Sở Ngư nâng lên, cưỡng bách hắn cùng mình đối diện: "Không được rời khỏi tầm mắt của ta."
Sở Ngư: "......"
Sở Ngư ánh mắt tối tăm nhìn biểu cảm củaTạ Hi, dừng một chút, cái khó ló cái khôn: "Sư đệ! Mười năm không gặp, tới uống ly rượu chúc mừng đi?"
Nhắc tới uống rượu, Tạ Hi sửng sốt, làm như nghĩ tới cái gì, ánh mắt lưu chuyển lộ ra nụ cười, bỗng nhiên lộ ra bóng dáng thiếu niên trong sáng năm đó. Sở Ngư đột nhiên thấy nam chính còn có thể cứu chữa, hắn còn có thể cứu giúp y!
Không thể để một thiếu niên ấm áp như mặt trời như vậy hắc hoá lâm vào vực sâu!
Sở Ngư hưng phấn mà lấy từ trong nhẫn ra mấy bình rượu. Tạ Hi cũng ngoan ngoãn lui sang một bên. Nhìn hắn nhanh nhẹn mà lấy ra vò rượu cùng chén rượu, y không khỏi nghi hoặc: "Sư huynh từ khi nào lại bắt đầu tùy thân mang rượu?"
Sở Ngư hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3430408/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.