Phía sau hắn là tiếng ong ong của đàn Ma Trùng. Chúng còn chưa tới gần nhưng mùi máu đã tràn ngập khắp nơi. Chân mày Sở Ngư giật giật, không chút do dự ném ra hỏa phù. Đám Ma Trùng đã tiến hóa kia trời sinh sợ lửa, tốc độ của đàn trùng chậm lại.
Sở Ngư hơi nhẹ nhàng thở ra, thúc giục Tầm Sanh tăng tốc. Hắn vừa quay đầu, liền gặp một khuôn mặt ngọc tuyết thanh tuấn.
Mẹ nó!
Sở Ngư nháy mắt sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy lên, cắn răng áp xuống cảm xúc kinh hoàng kia, ngược lại lại sinh ra lửa giận ngùn ngụt: "Không phải bảo ngươi trở về thành sao!"
Tạ Hi không biết khi nào ngự kiếm đi theo, áo bào trắng phất phới, sợi tóc hỗn loạn. Y hơi mím môi, ủy khuất nói: "Đại sư huynh đã nói sẽ vĩnh viễn không rơi bỏ ta."
Gì, nói lúc nào?
Sở Ngư nhớ lại những lúc dỗ nam chính trong quá khứ, vẫn không nhớ khi nào bản thân đã nói những lời này. Đám Ma Trùng phía sau lại đến gần, tay phải của hắn xoay lại ném ra hỏa phù, "Tạ Hi! Sư huynh nói ngươi không nghe phải không?! Lập tức trở về thành, ta sẽ trở về tìm ngươi!"
Lúc trước nguyên chủ chỉ mắng Tạ Hi là "Phế vật", sau này Sở Ngư gọi y là "Sư đệ", còn không thì là "Hi nhi". Đây là lần đầu tiên Tạ Hi bị Sở Ngư gọi cả tên lẫn họ, sắc mặt y trắng bệch, lại không có một chút nhượng bộ: "Đại sư huynh, ta có thể giúp huynh! Ta sẽ không để huynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3375202/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.