Sở Ngư kinh hồn táng đảm, Sở Ngư hồn phi phách tán.
Đánh một lần này tình nghĩa ba năm liền tan thành mây khói! Nam chính ánh mắt thật bi thương, nam chính sắc mặt thật khủng khiếp......
Nhìn đến sắc mặt bi thương của Sở Ngư, Tạ Hi hoảng sợ: "Đại sư huynh, làm sao vậy?"
Sở Ngư nhanh chóng giải nghĩa: Đánh ta rồi còn giả vờ?
Sở Ngư yên lặng cúi đầu, nhìn đôi tay to gan lớn mật của mình, sau một lúc lâu, thong thả mà u buồn nói: "Sư đệ......"
Tạ Hi: "...... Đại sư huynh?"
Sở Ngư rưng rưng: "Hi nhi......"
Lần đầu bị Sở Ngư dùng xưng hô "Hi nhi", Tạ Hi chân mày giật giật, nhìn sắc mặt sương tuyết hiu quạnh của Sở Ngư, trong lòng không khỏi lo sợ. Hay là một màn tối hôm qua kia...... Đại sư huynh nhớ rõ?
Y càng nghĩ càng hoảng, đang muốn liêu vạt áo quỳ xuống nhận sai, Sở Ngư lại sầu bi mà mở miệng: "Sư huynh không phải cố ý đánh ngươi......"
Tạ Hi dừng một chút: "...... Đánh?"
Y lúc này mới hậu tri hậu giác mà nhớ đến đêm qua tự tát cho mình hai cái, sờ sờ mặt, cứng đờ một lát rồi khô cằn nói: "Đây không phải Đại sư huynh đánh, là đêm qua...... Sư đệ gặp ác mộng, không cẩn thận tự đánh chính mình."
Sở Ngư ánh mắt đau kịch liệt mà nhìn Tạ Hi: "Không cần phải nói, sư huynh đều hiểu rõ."
Hắn trong lòng cảm động nam chính từ bi rộng lượng, lại có chút áy náy không đành lòng. Xem vết tay vừa hồng vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3359457/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.