Trong lúc ngủ Sở Ngư vô cớ run lập cập. Mê mang mà tỉnh lại, nhìn thấy tiểu thiếu niên đen mặt ở mép giường, hắn híp mắt ngáp một cái, tùy tay nhéo mặt nhỏ rồi tiếp tục ngủ.
Tạ Hi bị nhéo mặt, cứng đờ: "......"
"Sở Ngư!"
Tiếng rống giận truyền vào tai, Sở Ngư dựng thẳng người dậy, hai mắt đăm đăm. Hắn đã lâu không được ngủ sớm, càng khó hơn có một giấc ngủ ngon như thế này. Đột nhiên bị đánh thức, đầu óc vẫn còn hơi ngốc.
Tạ Hi đè xuống lửa giận trong lòng, "Sao đêm nay ngươi không tới?"
Sở Ngư vừa thấy Tạ Hi liền bừng tỉnh.
Nghe Tạ Hi nói, Sở Ngư hơi khó hiểu. Tiểu sư đệ bị làm sao thế này? Khuya khoắt ba ba mà chạy đến phòng hắn, mắng hắn không đi ôn dưỡng cho y?
Vốn dĩ trong lòng hắn còn đang mừng thầm vì Tạ Hi chưa nửa đêm nhảy cửa sổ vào cầm kiếm báo thù. Sở Ngư ngừng một lát, hắng giọng, thong dong nói: "...... Sư huynh nghĩ, ngươi tối nay hẳn là đã đắp chăn rồi......"
Trường kiếm bỗng dưng đâm tới. Sở Ngư ôm trong lòng bao nhiêu tâm tư, không sợ đắc tội Tạ Hi, vững vàng dùng hai ngón tay kẹp lấy thân kiếm.
Hắn nghiêng đầu mỉm cười nhìn Tạ Hi, ôn thanh nói: "Sư đệ, tiểu hài tử đi ngủ muộn là không cao được đâu. Ngoan, về đi ngủ."
Tạ Hi nghe vậy lửa giận càng lớn. Kiếm bị kẹp lấy liền dứt khoát quăng đi, nhón chân lao vào người Sở Ngư.
Không nghĩ tới nam chính sẽ dùng chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3336040/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.