Viễn Trần phong toạ trên một dãy núi có hồ vây xung quanh. Chúng đệ tử hàng ngày sống trên núi, ở phía sau có một vách núi, là nơi Sở Ngư nhìn thấy đầu tiên lúc mới xuyên đến.
Nơi đây rộng lớn mênh mông, cách chỗ hắn ở khá xa.
Đêm khuya tĩnh lặng, là nơi giết người đoạt bảo, hủy thi diệt tích hợp phong thuỷ nhất.
Sở Ngư cầm kiếm, nhìn sắc mặt trầm ngưng Tạ Hi, thở dài: "Sư đệ, hà tất phải như thế......"
Dù y có là nam chính đi chăng nữa, tu vi Luyện Khí kỳ của y cũng đánh không lại tu vi Trúc Cơ của hắn!
Nếu đánh thắng vai chính, khúc mắc giữa hai người sẽ lớn hơn nữa, hắn sẽ từ vai phản diện pháo hôi thăng cấp lên vị trí BOSS phụ.
Như thế là chết sớm hơn đấy!
Hắn chỉ có thể thua.
"Tối nay quyết một trận, sống hay chết, định bằng ý trời." Tạ Hi lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Ngư, cắn chặt răng. Ban đầu y cho rằng Đại sư huynh đã thay đổi, không còn khinh nhục mình, thậm chí đối xử với mình còn không tồi, ngẫu nhiên chỉ đạo mình tu luyện một chút.
Vậy mà hắn......
Kẻ sĩ có chết cũng không chịu nhục.
Tạ Hi hít sâu một hơi, chuẩn bị nghênh chiến. Y đè nén tức giận trong lòng, trầm tĩnh mà giơ kiếm lên, cơ thể nhẹ nhàng lao về hướng Sở Ngư.
Sở Ngư cười.
Cười cái gì? Có gì buồn cười?
Tạ Hi càng tức giận, lập tức lao nhanh tới, kiếm hướng thẳng tim Sở Ngư mà đâm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-moi-ngay-deu-muon-cong-luoc-ta/3336038/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.