Nguyệt Sương ngồi ở đó một chút nghĩ là Tần Mặc không nhìn nữa nên ló đầu xuống cầu thang
Nhưng mà cô nghĩ sai rồi Tần Mặc vẫn nhìn cô,cô vừa ló đầu xuống cầu thang nhìn thì đập thẳng vào mắt của Tần Mặc
Nguyệt Sương ngay lập tức rụt đầu lại, cổ vừa bôi thuốc vẫn chưa hết đau mà Nguyệt Sương lại rụt đầu một cái như vậy nên lại bắt đầu đau không chịu được
Nguyệt Sương vội vàng che lấy cổ xoa xoa vẻ mặt nhăn nhó
Từ dưới lầu truyền tới âm thanh của Tần Mặc
-Xuống đây!
Nguyệt Sương nghe thấy giọng của Tần Mặc đành đem khuôn mặt đau khổ đi xuống lầu,đứng trước mặt Tần Mặc vẻ mặt khép nép
Tần Mặc mỉm cười
-Cổ hết đau rồi?
Nguyệt Sương nhìn nụ cười xinh đẹp như hoa trên mặt của Tần Mặc lúc này cảm thấy không gian xung quanh lạnh đi,máu trong người như bị đông cứng
Cô vẻ mặt ủy khuất lắp ba lắp bắp trả lời
-V..vẫn chưa
Tần Mặc bực mình không thôi nhưng sự bực mình nén hết trong lòng khuôn mặt đã trở lại vẻ lạnh lùng
-Nếu vẫn còn đau mà cô còn làm như vậy là chê cổ chưa đủ đau à
Nguyệt Sương vẻ mặt ủy khuất không thôi
-Chắc chắn lần sau em sẽ không như vậy nữa
Tần Mặc lạnh lùng nhướng mày một cái
-Còn có lần sau ?
Nguyệt Sương vội vàng lắc lắc đầu
-không có, không có,chắc chắn không có lần sau
Nguyệt Sương vừa lắc lắc đầu mấy cái một cơn đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-mau-tranh-duong-ta-muon-nu-nhan-cua-nguoi/2941706/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.