Trên đường phố treo đầy dây đèn màu, cực kỳ náo nhiệt. Nhóm trẻ con mặc áo bông đỏ, mặt mũi lấm lem đang nô đùa trong các con hẻm, để một ống pháo trên tảng đá, dùng que diêm để châm lửa, sau đó bịt lỗ tai cười hì hì chạy đi. Người qua đường giật mình, không biết nơi nào đang đốt pháo hoa. Có mấy đứa nghịch ngợm đang nhìn quả pháo bắn trúng chân người ta, gây tiếng động lớn, khiến một thằng nhỏ sợ đến ngồi bệt xuống đất, khóc lóc chạy về nhà tìm mẹ. Tứ hợp viện sâu trong ngõ hẻm cũng đậm chất Tết, phía trên cổng treo hai chiếc đèn lồng đỏ khổng lồ, hai bên có dán những câu đối đỏ. Đi qua cổng, hành lang được bao phủ bởi những ngọn đèn nhỏ nhiều màu sắc, chỉ trong nháy mắt trông đã rất đẹp. Cứ mười bước lại có đèn lồng đỏ, cả sân đều được chiếu sáng đỏ rực, vô cùng có không khí ngày lễ. Chính giữa khoảng sân, Khưu Bạch và Chu Viễn đang đắp người tuyết. Hai người mặc cùng một kiểu áo khoác màu đỏ, một chiếc khăn choàng đỏ và một chiếc khăn choàng xanh, vừa thân mật vừa hài hoà. Khưu Bạch ấn hai viên đá đen lên mặt người tuyết làm mắt, rồi tạo một lỗ dưới mắt. Chu Viễn vừa lúc đưa một củ cà rốt tới, cắm vào liền thành một cái mũi. "Hình như còn thiếu gì đó." Khưu Bạch chống cằm nghĩ một chút, cởi khăn quàng cổ màu đỏ xuống choàng qua cổ người tuyết. "Nhìn đẹp không?" Khưu Bạch kéo kéo cánh tay Chu Viễn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-la-cua-toi/3456361/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.