Bạch Cảnh Thần biết mình vừa mộng một giấc. Hắn thấy bản thân đang đứng trước vạn người, được chúng sinh kính ngưỡng.
Trong mộng, Bạch Cảnh Thần đứng trên đỉnh núi cao, trước mắt hắn là mây bay cuồn cuộn, sau lưng hắn là một tòa cung điện nguy nga tráng lệ.
Đứng dưới ánh mặt trời rọi soi xán lạn, Bạch Cảnh Thần thân mặc hoa phục, không mang theo bất kỳ vật trang trí nào. Tay áo dài thượt, vạt áo tung bay, trên viền được thêu long văn và mây bay tinh xảo.
Vẻ mặt hắn rất xa lạ, từ trước đến nay vốn dĩ chưa từng xuất hiện qua. Hắn lạnh nhạt hạ mắt nhìn vạn vật dưới chân, tựa như trong khắp nhân gian rộng lớn này, chỉ duy mình hắn là cường giả tối cao. Từ thuở viễn cổ Hồng Hoang cho đến thế giới Tu chân hiện tại, trải qua vô số biến động, biển cả hóa nương dâu, chỉ có hắn là đứng yên như cũ, bễ nghễ chúng sinh.
Mà những người Bạch gia và các đệ tử Thiên Diễn Tông đều đang co rúm chật vật, không thể không dùng ánh mắt kính ngưỡng nhìn hắn.
Một khắc ấy, hắn là cao ngạo, cũng là cô độc và là độc nhất vô nhị.
Khung cảnh chuyển động, hắn tới một thế giới khác.
Ở nơi này, hắn đã không còn cao ngạo nữa, huyết ô che kín người. Đám tu sĩ chính đạo vốn dĩ phủ phục dưới chân hắn đột nhiên trở nên vô cùng dữ tợn, tay cầm pháp bảo bản mệnh, ai nấy cũng muốn đẩy hắn vào con đường chết.
Mà Bạch Cảnh Thần lúc này, khóe môi nhẹ treo một đạo ý cười đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-hac-hoa-tung-giay-phut/170790/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.