"Cho cô ấy vào đi."
"Vâng, bang chủ." Lúc này, Tô Yên cũng đứng dậy: "Đại ca, nhị ca, em ra ngoài trước."
Hai vị ca ca này, bị chuyện Tô Yên nói làm cho vừa kinh ngạc vừa buồn rầu, đầu óc quay cuồng. Cũng không rảnh để ý đến cô. Xua xua tay, ý bảo cô mau đi đi.
Tô Yên đi ra ngoài. Đi chưa được bao xa, vừa vặn, Tần Tình Nguyệt cũng được thuộc hạ dẫn tới. Tần Tình Nguyệt vừa thấy Tô Yên, đôi mắt nháy mắt liền có d.a.o động: "Thiếu gia." Giọng nói chuyện của cô, cũng có tinh thần hơn. Nhưng nhìn sắc mặt cô tái nhợt, bước chân phù phiếm. Giống như đã đi bộ rất lâu.
Tô Yên đi đến trước mặt cô, thấy cô loạng choạng một bước, duỗi tay đỡ cô một phen: "Sao lại đến đây?"
"Đi bộ tới." Môi Tần Tình Nguyệt khô nứt chảy máu. Cô từ lúc trời tờ mờ sáng bắt đầu lên đường, cho đến bây giờ hơn 9 giờ, hơn 4 tiếng đồng hồ lộ trình, rốt cuộc cũng từ ngoại ô đi đến đây.
Tô Yên nghe xong, rốt cuộc nhớ ra, đêm qua mình vì tâm trạng bực bội do trời mưa mà thiếu chút nữa không khống chế được bản thân, Dẫn đến quên mất Tần Tình Nguyệt ở trong nhà kia. Tô Yên im lặng một lát, lên tiếng: "Đưa ngươi đi, lại quên ngươi ở đó, ta xin lỗi."
Tần Tình Nguyệt lắc đầu: "Không, thiếu gia, mạng này của Tình Nguyệt đều là ngài cứu, là Tình Nguyệt nợ ngài, bất luận ngài thế nào cũng không cần nói xin lỗi với Tình Nguyệt." Ánh mắt cô chấp nhất mà kiên định.
Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-chinh-hac-hoa-cu-muon-chiem-kich-ban-cua-toi/4691824/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.