Nhiễm Hi cũng không biết vì sao mình lại sợ anh hiểu lầm, anh nghĩ thế nào đâu phải chuyện của cô giải thích làm gì chứ, não cô chắc chắn bị úng nước rồi
______
Lục Cẩn Đông mang dép đi vào trong, Nhiễm Hi cũng chậm chạp mà đi vào theo, đến khi qua hết ngã khuất là phòng khách, hai ông bà cụ đang ngồi ở sofa uống trà, rèm cửa được kéo ra, bên ngoài là ban công ở đó cô có đặt một cái ghế mây xung quanh còn trồng nhiều loại hoa đủ màu sắc, từ trong nhìn ra ngoài nó trông như một vườn hoa thu nhỏ tràn đầy sức sống. Dường như nghe được tiếng động bà cụ quay đầu lại, không biết là có chuyện gì vui vẻ mà bà cụ cười híp cả mắt
" Hi Hi à, đến..... "
Bỗng nhiên bà cụ khựng lại, sau đó lại cười dịu dàng, bàn tay vốn dĩ chỉ về phía cô lại chuyển hướng
" Đây là ai thế? "
Lục Cẩn Đông cũng không ngờ là trong nhà còn có người, nhất thời chưa biết làm sao, nhưng với kinh nghiệm giao tiếp của mình anh nhanh chóng thu hồi cảm xúc, định lên tiếng giới thiệu nhưng không ngờ cô nàng bên cạnh đã nhanh hơn một bước
" Bà, ông, đây là bạn của anh Quân Bách đấy ạ, anh ấy bận việc nên nhờ anh Lục đến lấy đồ dùm "
" Là thế thật à? "
Bà cụ nghi ngờ hỏi lại, bà nhìn chàng trai trước mặt mình, trong lòng đang nháo hết cả lên, chàng trai này còn khá trẻ, gương mặt thanh tú, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ay-tuyet-roi-anh-gap-em/2940191/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.