Thẩm phu nhân tĩnh dưỡng nửa tháng nên Thẩm Bích Vi cũng nửa tháng không ra ngoài, đương nhiên không thể đi dự cung yến.
Sau đêm bộc bạch đó, quan hệ giữa hai mẹ con tiến vào giai đoạn kỳ lạ. Thẩm Bích Vi không cảm thấy gì, đêm đó cô nàng vốn đã ôm tâm thế nói những lời cuối cùng với Thẩm phu nhân, cứu được bà đã là niềm vui bất ngờ, những chuyện sau đó không đáng nhắc đến nữa.
Giống như Lăng Ba đã nói, mẫu thân còn sống đã tốt hơn hết thảy.
Cho nên Thẩm Bích Vi không có hi vọng gì xa vời, mỗi ngày đều đến thăm Thẩm phu nhân từ sớm, tự mình sắc thuốc đút thuốc, cùng bà ấy ra ngoài tắm nắng. Một mình cô nàng đã có thể ẵm Thẩm phu nhân, đặt lên ghế nằm kê dưới hành lang. Nắng xuân vừa đủ ấm, hoa trong sân đều đã nở, ong mật chăm chỉ trên những cành đào mận hạnh lê trĩu nặng.
Cô nàng bầu bạn Thẩm phu nhân tắm nắng, có khi suốt buổi chiều cũng chẳng nói gì.
Đến ngày Thẩm phu nhân đủ khỏe để cầm bút viết chữ, bà chợt mở lời.
– Lúc con còn nhỏ, ta cũng từng bế con đi ngắm hoa.
Bà ngồi trên ghế, cả người gầy đét như bộ xương khô nhưng lúc cười vẫn là dáng dấp Thẩm Bích Vi đã quen từ thuở nhỏ, đây là mẫu thân mà cô nàng tin tưởng nhất. Thẩm Bích Vi bám mẹ, được bà bế lên để hái một cành hoa đào.
– Con còn nhớ.
Nhưng cũng chỉ là nhớ tới thôi.
Cô nàng không ngờ được hành động tiếp theo của Thẩm phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ay-khong-ga-cho-gio-dong/5255764/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.