Chương trước
Chương sau
Triệu Trinh ở phía trước, Chu Tử theo sát phía sau, hai người một trước một sau đi tới cửa ngoại viện. Triệu Anh Triệu Dũng dắt Mây Đen Che Tuyết của Triệu Trinh đứng trước cửa, một gã sai vặt khác cũng lái xe chờ ở bên ngoài. Triệu Trinh không muốn biểu diễn màn lưu luyến không rời trước mặt nô tài, vì vậy tỉnh táo tự chủ đứng trước cửa, sẵn sàng đưa mắt nhìn Chu Tử rời đi.

Gã sai vặt chuẩn bị bàn đạp xong, Chu Tử biết phải lên xe rồi, nhưng nàng còn bận tâm về Lục Hà, vì vậy liền cố ý bước đi chầm chậm, tổng cộng có ba bậc bàn đạp lại hận không thể trèo lên mất một canh giờ.

Triệu Trinh nhìn tốc độ sên bò của nàng, còn tưởng rằng nàng lưu luyến mình, trong lòng cảm động một trận, nâng đôi mày thanh tú lên, đang muốn mở miệng, chợt nghe tiếng bước chân dồn dập, vừa ngước mắt nhìn, trên hành lang bên kia, một nha hoàn đang một tay ôm túi quần áo chạy như điên tới.

Hắn nhìn về phía Chu Tử.

Quả nhiên, khi Chu Tử thấy nữ hài tử kia, liền lập tức bước xuống khỏi bàn đạp, cười ngoắc nữ hài tử kia.

Lục Hà thở hồng hộc chạy tới, thấy Vương Gia cũng đứng bên cạnh xe, vội hành lễ ra mắt với Vương Gia, sau đó mới cười nói với Chu Tử: "Thật may là thông báo kịp thời, cũng may là đã đuổi kịp!"

Chu Tử nhìn mặt Lục Hà vì chạy mà đỏ ửng, trán còn chút dấu tích đổ mồ hôi, vội lấy khăn tay lau giúp nàng. Nàng nâng Lục Hà lên xe trước, rồi mới chuẩn bị đi vào.

Triệu Trinh đứng ở trước cửa, nhìn bóng lưng Chu Tử, đột nhiên cảm thấy trong lòng rất khó chịu, giống như bị thứ gì đó nhéo rồi lại nhéo, hắn gọi một tiếng: "Chu Tử ——"

Chu Tử đã bước một bước dậm lên bàn đạp, nghe tiếng của Triệu Trinh, vội quay đầu lại nhìn hắn.

Triệu Trinh nhìn hai mắt nhẹ nhàng như nước của nàng đang nhìn mình, dừng một chút, mới nói: "Trên đường đi không nên bướng bỉnh!"

Chu Tử gật đầu một cái, cũng nhìn hắn, nửa ngày mới nói: "Người cũng phải cẩn thận."

Triệu Trinh nhìn ánh mắt đã ướt át của nàng, bước nhanh lên trước, cúi người xuống nhỏ giọng nói: "Đến bến tàu ở Kinh Thành ta sẽ đón nàng!"

Chu Tử "Dạ" một tiếng, gật đầu một cái.

Triệu Trinh lui về phía sau mấy bước, lại khôi phục bộ dáng lành lạnh tự chủ.

Triệu Anh Triệu Dũng đứng nghiêm một bên, vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Vương Gia của mình biểu diễn màn "đưa tiễn khỏi cửa", cảm giác thật quái dị, cũng chỉ là một thông phòng mà thôi, cần phải lưu luyến không rời thế sao!

Xe Chu Tử biến mất ở cuối đường, Triệu Trinh cũng lên đường đến trại lính.

Xe chạy ra khỏi vương phủ, Lục Hà mới nhỏ giọng nói: "Vương Gia thật tốt với ngươi!"

Trong lòng Chu Tử đang khó chịu, nghe vậy cũng chỉ cười khổ một cái, không nói nhiều.

Xe đến bến tàu, sớm đã có quản sự của vương phủ trên thuyền tới đón. Chu Tử cùng Lục Hà khoác tay xuống xe, đi lên cầu phao.

Bên bến tàu dừng hai chiếc thuyền, không tính là hoa lệ, trên thân thuyền vẽ dấu hiệu của phủ Nam An vương. Quản sự dẫn Chu Tử cùng Lục Hà lên chiếc thuyền trước mặt.

Lên thuyền, một ma ma vẻ mặt hiền lành cùng một nha đầu thanh tú khoảng mười sáu mười bảy tuổi đã chờ trên boong thuyền —— thì ra đây chính là Hồ ma ma và Ngân Linh mà Vương Gia nói! Hồ ma ma nhìn khoảng hơn ba mươi tuổi, mắt to mặt gầy hóp, cao gầy, gương mặt như cười. Ngân Linh khoảng mười sáu mười bảy tuổi, vẻ mặt thật bình thường, chỉ có sức mạnh cực lớn, từ trong tay quản sự nhận lấy hành lý của Chu Tử, xoay người liền mang vào khoang.

Chu Tử nhớ lời dặn dò của Triệu Trinh, sau khi hàn huyên vài câu với Hồ ma ma và Ngân Linh, liền lôi kéo Lục Hà đi thẳng vào ngủ ở khoang trong, mãi cho đến khi thuyền rời bến cũng không ra ngoài.

Sáng sớm các nàng lên đường, tỉnh dậy, đã là buổi trưa.

Ngân Linh đưa thức ăn vào trong khoang thuyền, Chu Tử cùng Lục Hà ở trong khoang thuyền ăn hết cơm trưa.

Lúc chạng vạng, Chu Tử cùng Lục Hà thật sự có chút buồn bực, liền lên trên boong thuyền đi đạo. Lúc này mặt trời chiều ngã về tây, mặt sông rộng rãi bị chiếu sáng thành màu vàng kim, nhìn về nơi xa, chỉ thấy trời nước một màu, khiến lòng người trống trải như được quét hết ưu phiền.

Chu Tử đang nhìn núi xanh mơ hồ ở phương xa, Lục Hà nhẹ nhàng chọt nàng một cái, Chu Tử nhìn theo ánh mắt của nàng, không khỏi ngây dại.

Trên boong thuyền song song với thuyền của các nàng, không biết lúc nào đã đứng mấy mỹ nhân quần áo thêu may rực rỡ, đang chỉ mặt nước cười nói, giọng nói dịu dàng dễ nghe, chỉ là nghe mà không hiểu đang nói cái gì —— đây không phải là bốn vị mỹ nhân Tô Châu sao!

Vì trong lòng loáng thoáng đố kỵ, Chu Tử cực kỳ khắc sâu ấn tượng với bốn vị mỹ nhân này, vẫn hoàn toàn nhớ thật rõ bọn họ lần lượt được gọi là Minh Nguyệt, Hàn Tinh, Ngọc Liên cùng Thu Đồng.

Lúc này chiếc thuyền của Chu Tử và chiếc thuyền của nhóm người Minh Nguyệt đang chạy song song nhau, khoảng cách rất gần nhau.

Chu Tử không nói gì, trong lòng rối bời.

Nàng không ngờ rằng không chỉ riêng mình được theo Vương Gia đến kinh thành, thì ra bốn vị đại mỹ nhân này cũng được đi theo Vương Gia đến kinh thành.

Trong lòng Chu Tử không nói rõ được là cảm giác gì, không phải chua chát, chỉ là một loại cảm giác vô lực: nam nhân, thật sự là động vật đa tâm mà!

Nàng miễn cưỡng cười cười, vung tay lên quơ quơ, coi như là lên tiếng chào.

Bốn vị mỹ nhân giống như không thấy Chu Tử, không đáp lại chút nào.

Chu Tử ngượng ngùng buông tay xuống, quay nhìn Lục Hà, lúc này mới phát hiện Lục Hà không nhìn mấy vị mỹ nhân kia. Nàng có chút ngạc nhiên, nhìn theo ánh mắt Lục Hà.

Chu Tử thấy một vị nữ nhân cao lớn rất trẻ tuổi ăn mặc như ma ma, đang đứng xa xa trên boong thuyền sau lưng bốn mỹ nhân, hình như mắt không nhìn về bên này.

Nàng nhìn lại Lục Hà một chút, phát hiện thân thể Lục Hà nghiêng về phía trước, hai mắt mở thật to, gắt gao nhìn chằm chằm ma ma đó.

"Lục Hà, sao vậy?" Chu Tử lặng lẽ hỏi Lục Hà.

"Hả?" Trong nháy mắt, Lục Hà khôi phục nguyên trạng, "Không có gì!"

Nàng lôi kéo Chu Tử đi vào khoang thuyền: "Gió bên ngoài thật lớn, vào trong thôi!"

Trực giác nói cho Chu Tử biết, sẽ không đơn giản như vậy, nàng quay đầu lại nhìn ma ma đó, phát hiện đã không thấy bà đâu, trên boong thuyền chỉ còn lại nhóm Thu Đồng, Hàn Tinh cùng tiểu nha đầu mà họ mang theo.

Trở về khoang, Lục Hà liền bắt đầu ngẩn người.

Sau khi nhìn thấy nhóm Thu Đồng, trong lòng Chu Tử cũng rất loạn.

Nàng biết chuyện như vậy về sau có thể còn rất nhiều, mình khó chịu vì cái này, tương lai không phải sẽ bực đến chết sao?

Vì để bình tĩnh tâm tư, Chu Tử tìm lấy mấy vật may vá từ trong hành lý ra, bắt đầu làm giày.

Mặt trời đã xuống núi, tia nắng chiều cuối cùng cũng biến mất ở đường chân trời phía tây. Trong khoang thuyền cũng tối xuống.

Lục Hà phục hồi tinh thần lại, vừa nhìn liền phát hiện Chu Tử đang làm giày lớn cho nam nhân, nhớ tới trước đây không lâu thấy mấy vị mỹ nhân trên con thuyền kia, trong lòng nàng cũng vì Chu Tử mà khó chịu, chần chờ một chút, mới nói: "Chu Tử, có một việc không biết ta có nên nói hay không!"

"Chuyện gì vậy?" Chu Tử ghim kim lên mũi giầy, cười khanh khách nhìn Lục Hà.

Lục Hà nhìn con ngươi tinh khiết như nước của nàng, trong lòng rất hối hận vì đã nhắc tới đề tài này với nàng, nhưng không nói sẽ làm Chu Tử lo lắng: "Trong khoang thuyền không tiện, hai ta ra ngoài đi!"

Chu Tử vội nói một tiếng với Hồ ma ma và Ngân Linh, sau đó cùng Lục Hà ra khoang ngoài, lần nữa bước lên boong thuyền.

Lúc này hoàng hôn đã bao trùm bốn phía, trừ âm thanh phát ra khi thuyền chạy, chung quanh đều yên tĩnh.

Lục Hà ôm Chu Tử, nhỏ giọng nói: "Ngươi biết đại nha hoàn Tĩnh Tâm ở chánh viện của chúng ta đúng không. Người nhà nàng là nha hoàn trong cung Quý Phi nương nương, Tứ cô cô của nàng gả cho Cao Đại Lâm trông nom thư phòng ở phủ Cao Thượng thư, những lời này đều nghe được từ chồng của cô cô nàng ấy!"

Nghe đến đó, Chu Tử đã đoán được một chút, nhịp tim bắt đầu gia tăng tốc độ, huyệt Thái dương cũng có chút chấn động. Nàng bình tĩnh lại, duy trì nụ cười trên mặt: "Ấp a ấp úng làm gì, còn không mau nói!"

Lục Hà đưa tay cầm tay của nàng, lúc này mới nói tiếp: "Tĩnh Tâm nói, lần này người trong phủ Cao Thượng thư cũng được truyền vào kinh, Quý Phi nương nương đang muốn làm mai cho Vương Gia chúng ta đấy!"

Trong nội tâm Chu Tử lộp bộp một cái: nên tới cũng sẽ tới, chạy không khỏi chính là chạy không khỏi. Nàng xoay mặt đi, mắt nhìn mặt nước lăn tăn gợn sóng bị ánh hoàng hôn bao phủ, một lát sau mới nhỏ giọng nói: "Ta đã sớm đoán được, dù sao, dù sao Vương Gia cũng đã tròn mười tám tuổi rồi!"

Lục Hà nhìn nàng, phát hiện sống lưng nàng khẽ run, trong lòng cũng khổ sở, đưa hai cánh tay ra ôm lấy nàng, lẩm bẩm nói: "Người như chúng ta, sao người như chúng ta muốn sống cho thật tốt cũng khó đến vậy chứ!"

Gió thu làm khô nước trong đôi mắt Chu Tử. Nàng cười nói với Lục Hà: "Hiện tại trong phủ chỉ có Vương Gia, ta liền tận tâm với Vương Gia; tương lai vương phi vào phủ, ta liền tận trung với vương phi —— thì luôn có thể sống tiếp!"

Lục Hà nghĩ đến cái người tự nói lời trêu chọc mình thì muốn bỏ đi cho xong, trong lòng thở dài một hơi. Bất quá xưa nay nàng luôn kiên cường, rất nhanh liền tỉnh lại.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.