Chương trước
Chương sau
Triệu Trinh cầm bộ dụng cụ kia, thuần thục cạo sạch gạch cua cùng thịt cua dính chặt đút cho Chu Tử. Chu Tử vui vẻ, vừa thưởng thức mỹ vị hưởng thụ cảm giác được Vương gia hầu hạ, vừa giơ ngón tay lên luôn miệng khen ngợi: “Vương gia, chàng thật lợi hại! Dụng cụ phức tạp như vậy cũng có thể sử dụng thành thạo!”

Triệu Trinh được nịnh nọt cả người lâng lâng, hả hê nói: “Loại công cụ này có phức tạp gì, nàng còn chưa chứng kiến ta chế tạo đao kiếm cung nỏ đó!”

“Vương gia, chàng thật sự biết chế tạo đao kiếm cung nỏ?” Chu Tử thật kinh hãi.

Nhìn ánh mắt trừng trừng kinh ngạc như viên ngọc lấp lánh của Chu Tử, trong lòng Triệu Trinh cực kỳ thỏa mãn, vừa đút gạch cua cho Chu Tử vừa nói: “Ăn cơm tối xong ta dẫn nàng đến thư phòng xem!”

Trong miệng Chu Tử bị hắn đút một thìa nhỏ gạch cua, không kịp nói chuyện nữa, liền ngậm miệng dùng sức gật đầu một cái. Nghĩa lại, sợ Triệu Trinh đổi ý, cuống quýt đứng lên nói: “Vương gia, nô tỳ ăn no rồi, chúng ta đi xem đi!”

“Ăn thêm chút nữa đã!” Triệu Tinh ra hiệu bảo nàng ngồi xuống, lột tiếp cho nàng một con cua.

Lần đầu tiên thấy Triệu Trinh dễ gần như hôm nay, Chu Tử sợ hắn sẽ lập tức trở mặt, vội vàng ngồi xuống đàng hoàng, chỉ để ý mở lớn miệng bắt chước chim nhỏ chờ chim mẹ đến đút, thoả mãn ý thích đút thức ăn hiếm có của Vương gia lúc này.

Ăn sạch cơm tối, Triệu Trinh bảo Chu Tử mang một cái đèn lồng pha lê đến, cầm trong tay, mang theo Chu Tử ra ngoài đến thư phòng của hắn.

Từ trong viện đến thư phòng bên ngoài, khoảng cách tương đối xa. Bởi vì đã khuya rồi, trong vương phủ trừ những người trực đêm đang các cửa ra, không ai không có việc gì mà đi lung tung cả. Xách đèn lồng đi thật lâu, Triệu Trinh và Chu Tử không gặp ai trên đường.

Triệu Trinh cũng không nóng nảy, chậm rãi dẫn Chu Tử đi.

Vương phủ thật sự quá lớn, lại trồng đầy hoa và cây cảnh, khắp nơi đều có phong cảnh đặc sắc.

Lúc này đã gần Trung thu, bầu trời lộ ra một vầng trăng tròn sáng loáng, khiến cả vương phủ sáng như ban ngày.

Hầu như mỗi ngày Triệu Trinh đều đi đường này, rất quen thuộc, dọc theo đường đi liên tục giới thiệu cho Chu Tử.

“Đây là cụm Mẫu Đơn lớn, Mẫu Đơn ra hoa vào mùa xuân, lúc này không đúng mùa, chỉ còn lại lá cây xanh mơn mởn!”

“Vườn hoa nhỏ này gọi là Lăng Tiêu uyển, bởi vì bên trong có một dàn hoa Lăng tiêu mọc che kín hành lang mà đặt thành tên.”

“Dưới ánh trăng đừng thấy nơi này âm u tĩnh mịch, thực ra thì trong rừng tùng này có một tòa nhà nhỏ, bên ngoài nhà nhỏ leo đầy dây thường xuân, vào mùa hạ bên trong rất mát mẻ, nếu nàng muốn thì mùa hè sang năm chúng ta sẽ vào đó ở!”

“Đây là đài Bích Sam, xây bên mép nước, một bên là rừng sam có diện tích lớn nhất, một bên là mặt hồ gợn sóng lăn tăn, ở trên đó thật mát mẻ sảng khoái, lại dễ trò chuyện.”

". . . . . ."

Sau khi hai người đi đến phía ngoài thư phòng, Triệu Trinh nghiêm túc nói với Chu Tử: “Việc ta làm tiếp theo đây, nàng đều phải nhớ kỹ!”

Chu Tử không biết dụng ý của hắn, nhưng vẫn nghe theo “Hễ vương gia nói thì đều đúng, hễ vương gia làm đều chính xác” hai từ “hễ” mù quáng hùa theo, dùng sức gật đầu một cái.

Triệu Trinh cảm thấy bộ dáng ngây ngốc của nàng vô cùng dễ thương, vỗ nhẹ lên đầu nàng một cái, giơ cao đèn lồng pha lê, chiếu vào bức tường mọc đầy tường vi, khom lưng đẩy khối đá trên tường, bức tường chậm rãi tách ra, xuất hiện một cửa ngầm.

Sau khi vào cửa ngầm, Chu Tử mới phát hiện bên trong là một phòng chứa binh khí thật to.

Phòng chứa binh khí của Triệu Trinh rất lớn, bên tay trái là kệ chứa dụng cụ và tư liệu tựa vào tường, tựa vào giữa tường là kệ bày thành phẩm Triệu Trinh làm xong, góc tường bên phải để mấy sọt than đá, tựa vào tường bên phải là một lò rèn có đầy đủ dụng cụ.

Chu Tử vừa vào cửa liền sợ ngây người, chạy thẳng đến kệ thành phẩm ở giữa phòng.

Trên kệ thành phẩm bày đầy vũ khí theo từng loại đao, kiếm, đoản kiếm, cung nỏ, tên lông vũ…, còn có một ít vũ khí mà Chu Tử không biết tên, ví như loại vũ khí mà mũi nhọn trên đầu chợt phân nhánh, rốt cuộc ở giữa vẫn thẳng và bén nhọn như cũ, nhưng tách ra ghép lại thì trở thành một cái móc.

Triệu Trinh thấy Chu Tử chú ý đến loại vũ khí này, cầm lên giới thiệu phương pháp chế tạo ra nó, kỹ thuật và cách dùng cho Chu Tử.

Lúc này Chu Tử đã phục Triệu Trinh sát đất rồi, mở to hai mắt nhìn Triệu Trinh, không biết nói lời gì cho tốt —— người này nào phải vương gia lục đục đấu đá gì, chẳng phải đơn giản chỉ là thiên tài thiết kế chế tạo vũ khí thôi sao!

Triệu Trinh nhìn vẻ mặt nghẹn họng nhìn trân trối của nàng, cảm thấy vô cùng đáng yêu, cúi đầu hôn thật nhanh lên đôi môi đang hé mở của nàng: “Cả vương phủ này đều do ta thiết kế! Dẫn nàng đi xem phòng thiết kế của ta nhé!”

Chu Tự bị hắn hôn, lập tức lâng lâng bay lên —— đây là nụ hôn đầu của nàng và Triệu Trinh đó!

Triệu Trinh nhìn nét mặt giống như nằm mơ của Chu Tử, nhéo một cái lên tay Chu Tử, nhắc nhở Chu Tử chí ý đến động tác của mình, sau đó tìm thấy một cuốn sách hơi đóng bụi không nổi bật lắm trên kệ bên trái, ấn một cái, sau kệ sách bên tay trái xuất hiện một cửa ngầm.

Triệu Trinh kéo tay Chu Tử đi vào bên trong.

Đầu óc đang choáng váng liền bị Triệu Tinh kéo đến phòng thiết kế.

Triệu Trinh đi vào, trước hết là để Chu Tử xem qua, sau đó ấn một cái vào hốc tường, trên tường liền xuất hiện một cửa sổ.

Một tay Triệu Trinh lôi kéo Chu Tử, một tay nhấc đèn lồng rọi vào để Chu Tử nhìn.

Chu Tử nhìn thấy, thì ra ngoài cửa sổ là một bụi cúc xanh mơn mởn, phía trên điểm xuyết vô số nụ hoa chưa nở.

"Ngoài cửa sổ chính là thư phòng bên ngoài của ta!"

Sau đó Triệu Trinh đóng cửa sổ, nghiêm túc nói với Chu Tử: "Nàng làm một lần đi!"

Sau khi Chu Tử đóng mở thành thục mấy gian phòng tối này, Triệu Trinh mới dẫn nàng đến thăm phòng thiết kế.

Phòng thiết kế không quá lớn, một bàn đọc sách tựa vào bên cửa sổ, trên bàn để mấy thứ như thước, dao nhỏ, giấy và bút mực, có một cái kệ dựa vào tường, phía trên đặt từng cuộn từng cuộn bản vẽ.

Đến khi cây nến trong đèn lồng pha lê sắp cháy hết, lúc này Chu Tử mới lưu luyến không rời mà rời khỏi phòng thiết kế của Triệu Trinh. Hai người tắt đèn, nắm tay từ từ tản bộ đi trở về. Chu Tử vào xem tận mắt những thứ này rồi, lúc đi ra đôi mắt nhìn Triệu Trinh đều lấp lánh đầy sao.

Nàng không biết Triệu Trinh làm vậy là có ngụ ý gì, nhưng nàng biết, Triệu Trinh chưa bao giờ làm việc không cần thiết, hắn làm như vậy, nhất định là có dụng ý riêng.

Sau trận mưa hôm qua, bầu trời đêm đặc biệt trong suốt, trên không trung treo cao một vầng trăng sáng, chỉ ở chân trời mới lóe mấy vì sao. Chu Tử được Triệu Trinh dắt, cứ vậy từ từ mà đi.

Nàng chốc chốc lại nhìn Triệu Trinh, trong lòng tràn đầy bội phục —— Triệu Trinh thật sự là một thiên tài. Với dụng tâm của Triệu Trinh, nàng cũng đoán được chút xíu, điều này khiến lòng nàng tê tê dại dại, dâng lên một cảm xúc hạnh phúc ngọt ngào —— nam nhân này cũng yêu nàng đó nha, chẳng qua chính hắn chưa biết mà thôi.

Gió đêm thổi lất phất qua nơi này, Chu Tử hi vọng tốt đẹp này có thể kéo dài vĩnh viễn, không, chỉ cần trải qua để nàng có thể nhớ đến, cuộc sống đã rất hạnh phúc rất trọn vẹn rồi.

Triệu Trinh tắm xong ra ngoài, thấy Chu Tử đang đứng trước cửa sổ búi tóc, thì nổi ý muốn hù dọa nàng. Hắn lặng lẽ đi đến, ôm chầm lấy Chu Tử.

Chu Tử đang chú tâm cài trâm, sợ hết hồn, cây trâm bạch ngọc hình phượng trong tay lập tức rơi xuống đất.

Nền trong phòng lát gạch lưu ly, sau mấy tiếng giòn vang, cây trâm bạch ngọc hình phượng gãy thành mấy đoạn. Chu Tử mặc kệ vương gia, đẩy Vương gia ra ngồi chồm hổm xuống nhìn mảnh vụn của cây trâm.

Nhặt cây trâm bạch ngọc hình phượng đã vỡ thành mấy miếng lên, Chu Tử cực lỳ uể oải.

Triệu Trinh bị lạnh nhạt tựa vào trên bàn đọc sách, tóc dài ướt nhẹp xõa xuống, lười biếng hỏi: “Không phải chỉ là một cây trâm thôi sao?”

Đều tại người! Chu Tử trừng mắt liếc hắn một cái: “Đây là trâm nô tỳ mượn của Lục Hà! Vỡ rồi phải làm sao?”

Triệu Trinh không biết Lục Hà là ai, thuận miệng nói: “Nàng có nhiều trâm như vậy, bồi thường cho nàng ta một cây là được rồi đó thôi!”

“Nô tỳ lấy đâu ra!” Chu Tử thật có chút tức giận, nói với Vương Gia cũng hơi lỗ mãn.

Triệu Trinh “Gì” một tiếng: “Trong chánh đường bày nhiều như vậy, không phải đều là của nàng sao?”

Chu Tử nhớ rõ ngày đó Triệu Trinh đá ngã cái bàn nhỏ bằng gỗ tử đàn có bày mấy thứ như tơ lụa, trang sức son phấn gì đó, nhất thời không khỏi vui mừng, đứng đó nhìn hắn, không thốt được một lời.

Triệu Trinh dựa vào bàn đọc sách đốt mấy cây nến, ánh nến thấp thoáng mạ lên nửa người nhìn nghiêng của hắn một lớp ánh vàng, một thân áo trắng tóc dài để xõa nhìn qua đẹp như thần linh.

Chu Tử mỉm cười với hắn, vém rèn lên đi ra ngoài.

Triệu Trinh nhìn Chu Tử ra ngoài, cảm thấy thư thái thả lỏng chưa từng có, nam nhân nên khiến cho nữ nhân của mình cảm thấy vui vẻ sung sướng.

Chu Tử lấy tất cả những hộp đồ trang sức ra, mở từng hộp lấy ra đeo cho Vương Gia xem.

Triệu Trinh mỉm cười nhìn, Chi Tử dễ bị dụ dỗ như vậy, thật là một đứa trẻ! Chỉ là, thấy nàng vui vẻ như vậy, hắn cũng rất vui vẻ!

Chu Tử đứng trước bàn trang điểm, cầm một cây trâm vàng điểm chuỗi hạt ngọc trai rủ xuống khoa tay múa chân cài lên tóc, Triệu Trinh đi đến, nhẹ nhàng đoạt lấy trâm ngọc trai đặt trước gương. Hắn thuận tay tháo búi tóc của Chu Tử ra, khiến tóc dài của nàng xõa xuống.

Trong gương mơ hồ, Chu Tử và Triệu Trinh gắn bó kề cận bên nhau, dung nhan đều tươi như hoa đang trong những tháng năm tốt đẹp nhất.

Nhìn mình và Triệu Trinh trong gương, nhìn thế nào Chu Tử cũng thấy không đủ.

Triệu Trinh kề sát vào mặt Chu Tử, nhỏ giọng nói: "Tối nay đổi một kiểu khác nhé!"

Chu Tử nghe vậy, trong lòng lo sợ, thân thể mền nhũn, tựa sát vào lồng ngực Triệu Trinh.

Triệu Trinh từ phía sau ôm hôn nàng, đôi tay lại đưa về phía trước nắm hai luồng mềm mại trước ngực nàng, cách một lớp yếm vuốt ve đỉnh mị mị.

Chu Tử cảm thấy luồng hơi nóng của Triệu Trinh phun đến phía sau cổ, cả người như nhũn ra, sao có thể ngăn cản được đôi tay của hắn tàn sát bừa bãi trước ngực, rất nhanh liền mềm như nước mùa xuân mặc cho vương gia thu thập.

Sau vài lần vui sướng, Triệu Trinh ôm Chu Tử từ trên bàn trang điểm xuống, đặt lên trên giường, mình cũng nằm xuống bên cạnh nàng.

Tóc dài của hai người tản ra bên gối, quấn lấy nhau. Triệu Trinh nghiêng người hôn lên hai mắt nhắm lại như đang hưởng thụ dư vị của Chu Tử. “Ngày mai nàng thu dọn chút hành lý, hai ta tách ra, ta mang theo quân đội đi đường bộ, nàng đi đường thủy, sáng sớm hôm sau liền xuất phát!”

Cả người vẫn còn rung động Chu Tử chỉ “Ưm” một tiếng, đã chìm vào giấc ngủ.

Triệu Trinh cũng có chút mệt mỏi, kéo cả người Chu Tử, dùng cả tay chân ôm nàng vào ngực, rồi mới kéo chăn.

Ánh nến trên bàn đọc sách đã tắt, ánh trăng chiếu vào xuyên qua cửa sổ để mở.

Triệu Trinh đang ôm Chu Tử ngủ say.

Cả phòng vắng lặng.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.