Thu Phượng bắt gặp Kiều Trang đang ôm mặt khóc nức nở dưới gốc me già ngoài cổng sau bệnh xá.
Cô thở hắt ra một hơi, bèn hướng phía cô ấy cất bước đi tới.
"Em có sao không hở?"
Đôi vai Kiều Trang gầy yếu run lên, trước đến nay cô chưa từng phải chịu sự tủi hờn ngần này. Mặc dù thân phận không đài các bằng Dạ Lý nhưng trong vòng tay mẹ nuôi vốn luôn được cưng như trứng mỏng, là cô chủ nhỏ của cửa tiệm váy áo nổi danh Sài Thành, ấy vậy mà hôm nay bị đả kích quá ư nặng nề, thử hỏi kiềm sao cho đặng để không bật khóc?
Nếu chỉ một thân một mình, Kiều Trang thật muốn thi gan cùng Dạ Lý, thế nhưng...mẹ nuôi của cô và Thu Phượng...họ đâu có liên can?
Kiều Trang vẫn rấm rứt rơi nước mắt, chợt bàn tay Thu Phượng chìa ra, đưa cho cô chiếc khăn thêu cành phượng vĩ.
Bấy giờ, Kiều Trang mới chịu ngẩng lên gương mặt giàn giụa lệ nhoà nhìn cô.
"Chị Phượng..."
"Lau nước mắt đi."
Cầm chiếc khăn lụa trong tay, Kiều Trang cảm thấy tủi thân vô cùng, cô lại mếu máo như sắp khóc tới nơi. Thấy vậy thì Thu Phượng liền tặc lưỡi, lấy lại chiếc khăn tự mình lau khô dòng lệ đang ứa sa trên khoé mi người thiếu nữ.
"Đừng khóc nữa, em còn không hiểu tánh ý Dạ Lý hay răng?"
Kiều Trang ấm ức, phụng phịu như đứa con nít ở bên cạnh Thu Phượng đòi được dỗ dành.
Cô kiên nhẫn lau khô từng giọt lệ, đem dung nhan trẻ trung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677087/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.