Đợi không gian trong xe yên tĩnh lại, đã qua thời gian đi làm cao điểm, nên toàn bộ bãi đỗ xe đều im lặng không một tiếng động.
Sở Hà vênh váo tự đắc nói xong câu anh thích em, liền theo bản năng mà nín thở, ánh mắt bám chặt trên mặt An Nại.
Trong ánh sáng mờ của bãi đỗ xe, anh thấy An Nại dùng sức chớp mắt một cái, trong tíc tắc đó dường như anh chợt thấy nước mắt chất chứa nơi khóe mắt cô, nhanh đến mức khiến anh có cảm giác đó chỉ là ảo giác của mình.
“Nại Nại Nại Nại, gọi Nại Nại, nhận điện thoại, mau nhận điện thoại nào……” Tiếng chuông di động của An Nại vang lên như tiếng chuông cấp báo, cô lùi người lấy điện thoại trong túi sách, vì không chịu nổi sức nặng đầu gối Sở Hà đang đè trên đùi mình, An Nại đẩy Sở Hà một cái, trong giọng nói còn mang theo âm mũi:“Tôi muốn nghe điện thoại.”
Sở Hà thờ ơ không đáp, đầu gối đang đặt trên đùi cô cũng không chút dịch chuyển, thậm chí anh còn cúi người xuống gần cô hơn, nhìn cô cố chấp nhắc lại một lần nữa:“Anh nói anh thích em.”
Ánh mắt anh sắc bén quyến rũ, thực dễ dàng khiến người ta muốn trầm luân trong đó.
An Nại cúi đầu “Ừm” một tiếng, nói:“Tôi không điếc.”
Sở Hà nhìn cô từ trên cao, ánh mắt anh quá mức chăm chú nóng bỏng, An Nại có cảm giác như bị người ta nhìn sạch sẽ, cô hít sâu một cái, ho khan vài tiếng, nhẹ nhàng nói:“Vừa rồi anh hút loại thuốc gì nhỉ, trông thực sang.”
Cô vừa nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nai-ha/42424/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.