Hôm sau Giang Tri vẫn ngủ thẳng một giấc rồi tự tỉnh, anh còn chưa mở mắt đã cảm giác được người nằm bên cạnh, một cánh tay Thời Nghiêu còn bị anh coi là gối ôm ôm suốt cả đêm.
"Em tỉnh rồi? Em còn muốn ngủ thêm lát nữa không?" Thời Nghiêu nghiêng đầu, vừa lúc đối diện tầm mắt của Giang Tri.
Giang – đầu tóc bù xù – Tri vội buông tay ra: "Tay anh không sao chứ?" Cánh tay rắn chắc ấm áp của Thời Nghiêu bị anh đè cả đêm, dù sao hai người cũng đã ngủ chung giường cả đêm, gối thì cũng đã lỡ gối rồi.
"Không sao."
Giang Tri dụi dụi mắt nói: ""Trời đã sáng rồi ư?" Anh nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ.
Thời Nghiêu nằm bên trả lời anh: "Ừ, trời sáng rồi, nhưng mà còn đang mưa." Sau khi mưa dầm liên miên, khí trời cũng càng lúc càng lạnh.
"Hôm nay không làm gì, ngủ thêm lát nữa nhé?" Thời Nghiêu thấy anh còn buồn ngủ, bộ dáng mơ mơ màng màng, trong lòng vừa động hắn liền nghiêng người xoay mặt đối diện Giang Tri, duỗi tay nhẹ nhàng ôm anh, "Ngủ đi."
Giang Tri bị ôm đột ngột cũng giơ tay đầu hàng, cười ha ha hai tiếng, cũng duỗi tay qua ôm eo Thời Nghiêu: "Cùng ngủ nướng thôi."
Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ càng lúc càng to, tí ta tí tách, từng cơn gió luồn vào cũng mang theo khí trời lạnh buốt. Hai người cuộn mình trong chăn, cả người ấm áp, loại thời tiết cùng bầu không khí thế này thích hợp để ngủ nướng nhất.
Sau khi Thời Nghiêu ở bên Giang Tri đã hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-thuc-chinh-phuc-toan-vi-dien/541806/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.