Thuyết Hoan phẫn nộ chộp lấy cần cổ của Đại Ngưu mà siết lại khiến khí quản của hắn bị bóp nghẹt, trong phút chốc chỉ có thể ú ớ kêu lên mấy tiếng khó nghe.
"Ngươi đã bán nàng đến chỗ nào rồi? Nếu không nói ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi!"
Nàng không đùa, lực dùng lên xương cổ của Đại Ngưu quả thật như muốn đem nó bóp ra thành bột vụn. Mà tên Đại Ngưu này hèn hạ có thừa, hắn khua tay múa chân ý muốn cầu xin một con đường sống. Đến khi được Thuyết Hoan thả tay mới quỳ thụp xuống cố nuốt từng ngụm khí, thành thật khai nhận.
Rằng, hắn vì thiếu nợ cờ bạc nên bất đắc dĩ phải đem A Muội gán cho Tuế Tình Lâu trong thành Hàng Châu, đêm qua người cũng bị mang đi rồi.
Ừ thì hẳn là 'bất đắc dĩ'.
"Ta đã nói thế nào? Ngươi muốn thì cứ chạy nhưng mạng chó này của ngươi ta nhất định đến lấy."
Dứt lời, Thuyết Hoan liền kéo tay An Tư đến tiểu quán hôm nọ, nàng tạm thời gửi gắm An Tư cho bà chủ mang dáng bộ có phần lả lơi tùy hứng kia, đe doạ một câu.
"Nếu nàng ấy ở đây xảy ra chuyện, khi ta về sẽ mang ngươi cùng cái quán này ra tính sổ."
"Xem miệng lưỡi độc địa chưa kìa, đi đi đi đi, người ta biết rồi mà."
Bà chủ nọ vẫy vẫy chiếc khăn lụa trong tay, càng thêm tùy ý khoác vai An Tư nháy mắt với nàng một cái.
"Tiểu nữ tặc, đợi ta, trước lúc hoàng hôn ta và A Muội sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/3375720/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.